Thứ Tư, 7 tháng 1, 2015

Hệ thống camera quan sát IP đầy đủ

Hệ thống quan sát nào tốt nhất hiện nay ?

Camera thiết bị quan sát hiện đại và thịnh hành nhất hiện nay trong đó nổi bật là sản phẩm camera quan sát IP thuận lợi liên lạc qua mạng internet. Với hệ thống này bạn có thể quan sát ở mọi nơi thích hợp với những người di chuyển nhiều mà vẫn cần quan sát một nơi nào đó. Hệ thống này gồm những gì ?

Đối tượng không rõ ràng

Hệ thống Camera IP gồm những gì?

1. Camera-Lens: Đây là con mắt của cả hệ thống giúp bạn quan sát. Bộ phận này được đặt tại nơi bạn muốn quan sát hãy nhớ chọn loại thích hợp với nhu cầu của bạn như quan sát ban ngày hay cả ban đêm, trong nhà hay ngoài trời, phạm vi quan sát...
Camera trong hệ thống camera ip
2. Màn hình: Bộ phận phát lại hình ảnh giúp bạn quan sát. Bộ phận này bạn có thể chọn tùy ý theo nhu cầu của mình.
3. Bộ chia hình - bộ chuyển đổi ấm thanh - Multiplexe: Với một hệ thống nhiều camera mà bạn muốn xem tại một màn hình thì lúc này bạn sẽ cần đến bộ phận này. Hẫu như mọi hệ thống camera đều cần.
4. Bộ ghi hình: Bộ phận này giúp bạn lưu trữ lại hình ảnh để xem lại khi không có thời gian hoặc bạn bỏ qua một thời điểm quan trọng nào đó.
5. Bàn phím điều khiển: Bộ phận này giúp bạn thao tác chuyển đổi giữa nhiều chức năng của hệ thống quan sát.
6. Chân đế cố định xoay: Bộ phận này dùng để đỡ hoặc treo  camera ngoài ra còn giúp camera mở rộng phạm vi nhìn bằng cách quay theo các hướng khác nhau. Cũng có loại camera tích hợp sẵn bộ phận này.
7. Hộp bảo vệ camera: Thường thì bộ phận này được trang bị bảo vệ cho những camera ngoài trời nhưng cũng có trường hợp sử dụng  với mục đích tăng tính thẩm mỹ, ngụy trang tránh camera lộ liễu hoặc bảo vệ khỏi những nhân tố như hơi nước, hóa chất...
Với một hệ thống camera có thể là loại mạch kín (CCTV) hoặc hệ thống vô tuyến ( wireless ) bạn có thể quan sát tại chỗ hoặc ở khắp mọi nơi.

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

Thông tin mẹ và bé chăm sóc trẻ sơ sinh trẻ nhỏ

Như tiêu đề các mẹ ạ. Các mẹ có nhu cầu tìm hiểu các thông tin về Mẹ và Bé chăm sóc trẻ sơ sinh thì đây đúng là nơi các mẹ cần.
Trang này có gì ?
Đây là một chuyên trang về sức khỏe mẹ và bé nhất là các thông tin chăm sóc trẻ sơ sinh, trẻ nhỏ cập nhật những thông tin về bệnh dịch mới nhất nóng nhất , những  thực phẩm đồ dùng có hại và có lợi cho sức khỏe của mẹ và bé. Những gì bạn nên làm, phải làm và cần làm khi con của các mẹ hay chính các mẹ mắc bệnh.Hoặc đơn giản như những thông tin về trẻ cần tiêm phòng những gì? bao nhiêu mũi và cách xử lý khi có biến chứng sau tiêm... Rất nhiều thông tin các mẹ có thể tìm hiểu tại đây. Toàn bộ đều là những video từ các nguồn tin cậy đảm bảo các mẹ có thể thấy điều đó ngay trong video.
Đặc biệt là tại đây có đội ngũ tư vấn là các bác sĩ chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực y dược học của nước ta.
Em không tình bày nhiều nữa ạ link cho các mẹ đây ạ:  mẹ và bé.

Tru Tiên : Chương 93 : Hoàng Tước

Tác Giả : Tiêu Đỉnh
Dịch : Alex và nhóm dịch


Trong Tử Trạch, mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi cũng mạnh thêm.
Tiểu Hôi toàn thân ướt đẫm, lông dính bết vào người, lúc này cuộn tròn không động đậy trong tay Tiểu Hoàn, chỉ có cặp mắt lanh lợi nhìn ngó quanh quẩn, lúc nhìn ra xa, lúc nhìn Tiểu Hoàn.
Mưa trắng cả trời đất, Tử Trạch lúc này càng trở nên u ám, bao trùm khắp nơi là một màn sương xám mờ đục. Chu Nhất Tiên giơ vạt áo lên che đầu, ngồi dưới gốc cây nhỏ, Tiểu Hoàn lúc đầu đứng ngồi không yên, sau một nụ cười miễn cưỡng, ngồi xuống nhẹ nhàng, ôm chặt Tiểu Hôi, tránh cho nó khỏi bị gió táp mưa sa, còn bản thân mình thì ướt sạch, nhưng cũng chẳng hề bận tâm.
Dã Cẩu đạo nhân dương dương đắc ý, cầm ô đi đến, nhìn hắn, chẳng có ý dương ô ra che cho người khác hoặc có những lời hay ý tốt, chỉ nghe thấy hắn nói, “Tiểu cô nương, có muốn dùng chiếc ô này không, hay là chịu dầm mưa?”
Tiểu Hoàn trong mưa gió hướng về phía Dã Cẩu đạo nhân, khẽ mỉm cười, những hạt mưa lăn trên khôn mặt mỹ lệ đang tái nhợt như những viên trân châu lóng lánh.
Mục đích xấu của Dã Cẩu đạo nhân đã bị ngăn trở, hắn ta ban đầu chỉ muốn Tiểu Hoàn hỏi mượn hắn chiếc ô để che mưa, để Dã Cẩu đạo nhân có cớ cười cợt vị tiểu cô nương này, rồi cuối cùng nghênh ngang bỏ đi. Đó là điều mà tên môn đồ Ma Giáo này mong muốn, hắn cực kỳ thống khoái về điều đó!
Nhưng điều hắn không mong đợi là Tiểu Hoàn chẳng thèm nói với hắn một câu, mọi tính toán tự mãn của hắn tự khắc tan biến, Dã Cẩu đạo nhân rất tức giận, nhìn chằm chằm Tiểu Hoàn một cách đầy ác ý. Điều này, không biết tại sao, làm hắn đôi chút rối trí.
Trước mặt tiểu cô nương mỹ lệ này, chỉ có sự tĩnh mịch, mưa gió vẫn không ngừng, giữa tiếng mưa gió thét gào, giữa hai ánh mắt thù hằn của Dã Cẩu, phảng phất như mưa gió đột nhiên rơi nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương đến tiểu cô nương mong manh ấy.
Y phục ẩm ướt dính chặt vào người, mái tóc đen nhánh đôi chỗ hơi rối, vài món tóc lòa xòa trên má, màu đen càng nổi bật trên gò má tái nhợt vì mưa gió, một vẻ đẹp thê lương thật kinh tâm động phách. Bờ vai mỏng manh mỗi khi có giọt mưa chạm vào bị vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ lấp lánh lại khẽ run lên, có thể nhìn thấy qua lần áo mỏng ẩm ướt dính chặt vào người.
Dã Cẩu đạo nhân đột nhiên quay ngoắt lại, không còn dám nhìn Tiểu Hoàn, bàn tay không tự chủ được nắm chặt cán ô, miệng lẩm bẩm: “ta là kẻ xấu, ta là kẻ xấu, ta là kẻ xấu, ...”
Tiểu Hoàn không cố ý quấy rối hắn, chỉ vì tò mò, nhìn hạnh động lạ thường của Dã Cẩu, ngơ ngác hỏi: “Đạo trưởng, ông nói gì thế?”
Dã Cẩu đạo nhân sợ hãi, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy yếu đuối, nhìn Tiểu Hoàn một cách kỳ lạ, trên gương mặt trắng nhợt mỹ lệ ướt đẫm nước mưa.
Vóc dáng của vị tiểu cô nương này, trong mưa gió vẫn có vài phần duyên dáng thanh nhã, thật là khiến người ta động lòng.
“Ngươi tự lo lấy đi!”, Dã Cẩu đột nhiên giận dữ, thét to.
Tiểu Hoàn cúi đầu, ngạc nhiên giây lát, nhìn Tiểu Hôi đang tự bắt rận, không nén được cười, lè lưỡi ra trêu nó. Tiểu Hôi cũng nhe răng cười theo.
Gió vẫn thổi mưa vẫn bay, mưa gió như vĩnh viễn không ngừng, Tiểu Hoàn toàn thân đã uớt đẫm, thốt nhiên cảm thấy lạnh, kêu lên một tiếng “ái chà”, chỉ thấy đột nhiên mưa gió mỗi lúc một mạnh, ngẩng đầu ngước nhìn, vạn vạn giọt mưa bay trắng khắp trời đất.
Dã Cẩu đạo nhân không biết từ lúc nào đã quay lại đứng bên cạnh, giương ô ra che cho Tiểu Hoàn, chỉ trong một chốc, người hắn đã ướt đẫm.
“Này, ngươi cầm lấy ô đi!”, Dã Cẩu đạo nhân dường như không thể tỏ ra rộng lượng với người khác, giọng vẫn đầy ác ý.
Tiểu Hoàn đứng lên, ngạc nhiên nói: “Đạo trưởng, ông…”
Dã Cẩu đạo nhân nhìn Tiểu Hoàn chằm chằm, trên gương mặt ngạc nhiên thực sự của vị tiểu cô nương này, từng giọt nước lấp lánh rơi lặng lẽ, một vài giọt đọng trên hàng mi dài cong vút, tạo ra hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt linh hoạt tuyệt đẹp, thật là say đắm lòng người.
Dã Cẩu đạo nhân nóng nảy như thường lệ, ngay lập tức đặt chiếc ô vào tay Tiểu Hoàn, lập tức lùi ra xa, không để ý đến mưa gió, hét lớn: “Tiểu nữ hài, ngươi cả ngày mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi đi!”.
Tiểu Hoàn cầm lấy chiếc ô, nhìn Dã Cẩu đạo nhân quay lưng bước đi, đột nhiên mỉm cười, giọng trong như gió thoảng, nói: “Đạo trưởng, ông là người tốt!”.
Dã Cẩu đạo nhân không dám quay đầu lại, “hà”, cục cằn nói : “Nói xàm, gia đình ngươi làm nghề xem bói cũng là loại người tà ma ngoại đạo, đã phải đấu tranh cả đời với những kẻ chính đạo đó!”.
Tiểu Hoàn đứng cầm ô, mỉm cười nhìn theo Dã Cẩu đạo nhân.
Dã Cẩu đạo nhân sau khi đưa ô cho Tiểu Hoàn, toàn thân ướt đẫm, nhìn quanh chẳng thấy nơi nào khả dĩ để trú mưa, cuối cùng chạy đến dưới gốc cây nhỏ mà Chu Nhất Tiên đang ngồi, hắng giọng, cũng bắt chước điệu bộ của Chu Nhất Tiên, kéo áo lên che đầu, im lặng, mặc cho ngoài trời mưa gió thét gào.
Chu Nhất Tiên liếc sang gương mặt xấu xí của Dã Cẩu đạo nhân, nhìn đăm đăm vẻ mặt cổ quái của hắn, vừa tức giận vừa khó xử, muốn cười thầm nhưng không thể kìm nén được, bàn tay giữ áo không thể nhất thời bỏ xuống, cười ha ha không dứt.
Dã Cẩu Đạo nhân vừa tức giận vừa ngượng, quát lớn: “Ngươi cười gì thế?”
Chu Nhất Tiên chỉ vào hắn, không quan tâm đến mưa gió táp vào mặt, vừa cười vừa nói: “Ta là người xấu, ta là người xấu…”
Mặt Dã Cẩu đạo nhân đỏ rần, nguyên lai Chu Nhất Tiên ở khá xa, hắn không nghĩ lão già này có thể nghe được câu chuyện giữa hắn và Tiểu Hoàn, thấy được hành động tốt bất ngờ của hắn, đi ngược lại bản chất thường ngày của hắn. Nhìn vẻ mặt tức giận của Dã Cẩu lúc này, Chu Nhất Tiên không kìm nén được nữa, cười ngặt nghẽo, cười đến gập cả người lại.
Vẻ mặt Dã Cẩu lúc này cực kỳ phẫn nộ, đứng dậy lao vào Chu Nhất Tiên, Chu Nhất Tiên sợ hãi nhưng vẫn cười ha ha, người ngả về phía sau để tránh, nhưng trời mưa đường trơn trượt, bước không cẩn thận ngã rầm xuống vũng lầy, toàn thân lấm bê bết. Dã Cẩu đạo nhân nhìn Chu Nhất Tiên bị ngã, cảm thấy cực kỳ hài hước, không nén được cũng cười ha hả.
Hai người không ngớt chửi rủa mắng nhiếc nhau. Tiểu Hoàn đứng cách xa quan sát, cười khẽ, không đến gần.
Ngoài trời vẫn mưa tuôn gió giật, mưa càng lúc càng lớn, trời đất như nhập thành một khối, chỉ ở địa phương Tử Trạch đầy hung hiểm này, mới lờ mờ phân rõ đất trời.
         * * *
Vào lúc hoàng hôn, mưa đột nhiên từ từ tạnh, một canh giờ trước trời đất u ám tưởng như sắp đến ngày tận thế, đến canh giờ sau mây mù đã tan, chẳng biết có phải chỉ ở địa phương Tử Trạch này mới có thời tiết kì lạ như vậy?
Tiểu Hoàn hít một hơi dài, gập ô lại, nhìn lên bầu trời, chỉ thấy mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng trời quang mây tạnh, thậm chí còn có vẻ tươi sáng hơn lúc ban ngày.
Trong không khí, phảng phất có mùi hôi. Tiểu Hoàn quay đầu lại, nhìn dưới bóng cây, nơi Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu đạo nhân vẫn đang ngồi, lúc trời mưa to gió lớn hai người cãi nhau kịch liệt, nhưng lúc này, khi mưa đã tạnh, không còn lòng dạ nào mà cãi nhau, đang mải vắt giũ y phục cho chóng khô.
Tiểu Hoàn cười nhẹ, khẽ đặt Tiểu Hôi xuống đất, Tiểu Hôi vừa chạm đất đã nhảy lên, lúc lắc thân mình không ngừng, nước mưa bắn tung tóe, văng cả vào người Tiểu Hoàn. Tiểu Hoàn nhìn quanh quẩn, thấy một vùng thủy tảo xanh mướt,giống như một cái ao nhỏ, bèn đi đến, nghiêng người nhìn xuống.
Trong ao thủy tảo mọc đầy, mặt nước khá rộng, dường như chuyển thành màu xanh lục, không thể nhìn rõ ao sâu bao nhiêu. Tiểu Hoàn nhìn xuống mặt nước, chậm rãi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình đang gợn sóng do gió, y phục toàn thân ướt đẫm, dán chặt vào người, rất bất tiện.
Ở đằng xa, Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu dường như lại bắt đầu cãi nhau, nhưng âm thanh không lớn, nghe không rõ, dường như mọi vật xung quanh đột nhiên dừng lại, mưa gió cũng tạm ngừng, phảng phất một khoảnh khắc im lặng đặc biệt. Thậm chí cả trên đám thủy tảo xanh mướt, tiếng từng giọt nước long lanh cũng lặng lẽ rơi trên phiến lá, rồi nhỏ xuống mặt ao, dường như là tiếng động duy nhất. Tiểu Hoàn hít một hơi thật sâu, không khí sau trận mưa thật là trong lành.
Đột nhiên, sau thời khắc yên bình ấy, Tiểu Hôi đột nhiên kêu lên “chí chí”. Tiểu Hoàn lo sợ, mở to mắt như muốn hỏi, đột nhiên trong ao, giữa đám thủy tảo, đột nhiên hiện ra một đôi mắt, giống như đôi mắt của người bình thường, nhìn Tiểu Hoàn chằm chằm.
Tiểu Hoàn thét lên thất thanh, từ xa Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu đạo nhân đều ngạc nhiên, nhưng cả hai không kịp trở tay, chỉ thấy đột nhiên phía trước mặt Tiểu Hoàn một cột nước phun lên, tấn công trực diện vào Tiểu Hoàn.
Tiểu Hôi cũng rít lên!
Tiểu Hoàn mặt trắng bệch, nhưng vẫn không hề hoảng loạn, cấp bách lùi về phía sau, tay trái co lại đặt lên ngực, trong nháy mắt, nhìn thấy cột nước sẽ đập vào người mình, ngay lúc đó một đạo nhân ảnh màu vàng từ phía trái Tiểu Hoàn lao đến, phóng ra một màn hào quang, ngay lập tức tạo thành một vách chắn trước mặt.
Cột nước đó ngay lập tức bị cản lại trước mặt Tiểu Hoàn bởi đạo nhân ảnh màu vàng, bị dừng lại giữa không trung, không thể tiến lên phía trước. Từ trong cột nước có tiếng nói khàn khàn vang lên, cùng lúc trong màn nước trắng xóa xuất hiện một bóng đen, rồi nước lại rơi xuống ao.
Tiểu Hoàn vẫn còn hoảng sợ, sắp ngã ra đằng sau, lúc này chỉ nghe thấy trong không trung một giọng nói thanh tao, đạo nhân ảnh màu vàng lướt tới nhanh như điện xẹt, dừng ngay trước mặt Tiểu Hoàn, chính là Kim Bình Nhi.
Chỉ thấy gương mặt thanh tú của Kim Bình Nhi mang sát khí, hữu thủ huy động, sát khí đột nhiên tăng cao, xông thẳng vào mặt ao, ầm một tiếng, một bức tường nước dựng lên trên mặt ao, hướng thẳng lên trời.
Bóng đen sau đòn tấn công của Kim Bình Nhi bắt buộc phải lộ diện, dường như vẫn còn sức mạnh kỳ lạ, mặc dù không dám tấn công trực diện Kim Bình Nhi, nhưng vẫn giấu mình trong nước, bọt nước sủi lên sùng sục, nước bắn tung tóe trên các cây thủy tảo, chỉ thấy dáng người lượn qua lượn lại, giống như cá, bơi nhanh về phía trước.
Mọi người đều thấy, quái vật trông giống người, nhưng nó có thể hoạt động dưới nước như cá. Kim Bình Nhi nhíu mày, không tiếp tục truy đuổi, nhìn theo bóng quái vật lặn xuống ao trong màn sương mù dày đặc.
Nhưng không ngờ, quái vật lại gầm lên giận dữ, trong màn sương bạc dây lưng màu xanh cùng đạo huyết quang khe khẽ uốn lượn, quái vật sau thất bại lại nhanh chóng chồm lên, to lớn hơn nhiều so với bóng đen lúc nãy.
Chỉ có thân mình của nó ở trên không trung, còn cái thực ra là chân thì vẫn nằm trong ao, phủ đầy thủy tảo, đột nhiên lớp thủy tảo này tàn lụi một cách nhanh chóng, chuyển thành sắc vàng vọt, thậm chí đoạn ngâm trong nước cũng chuyển dần sang màu đen, chỉ có phần hướng về phía Kim Bình Nhi, là thủy tảo không bị biến màu.
Quái vật rống lên một tiếng như tiếng kêu thảm tử, nhưng không thực sự ngã xuống ao, mà lao về phía Kim Bình Nhi, hiển nhiên là bất kể sống chết.
Tiểu Hoàn kêu lên thất thanh: “Tỉ tỉ, bảo trọng!”.
Kim Binh Nhi sắc diện vẫn bình thản, trên khuôn mặt mỹ lệ nở nụ cười khinh thị, chỉ thấy quái vật lao tới ngày một gần, Kim Bình Nhi ngay lập tức né tránh, hữu thủ vung lên, Tử Mang (1) lan tỏa, chu vi lớn tới mức người ngoài không thể thấy được là loại pháp bảo gì, chỉ thấy đạo tử quang này sắc như dao chém, hướng về phía quái vật đang lao đến, quái vật hét lên thảm thiết, thân hình bị chấn động vọt lên cao đến mười trượng, lập tức rơi xuống, chân tay co giật, dường như đã thảm tử.
Bốn bề từ từ tĩnh lặng, trên mặt ao sóng cũng không còn gợn mạnh, gió cũng đã ngừng. Mọi nguời đều chăm chú nhìn vào quái vật đang nằm sóng soài trên mặt đất, kể cả Kim Bình Nhi.
Đây đúng là một con quái vật, nhưng thực sự là một con quái vật bất thường.
Nó khá giống người, có đủ tứ chi, thậm chí trên người còn có y phục bó sát, chỉ bất quá tiện lợi cho nó hoạt động trong nước, do đó có rất ít y phục. Những phần thân thể lộ ra ngoài cũng ở kích cỡ bình thường. Nhưng điều kinh hãi nhất, đó là đầu quái vật là đầu cá, có môi cá, mang cá, thậm chí cả mắt, cũng giống như cá, không có mí mắt.
Lúc này, quái vật mình người đầu cá nằm trên mặt đất, máu rỉ ra từ khóe miệng không ngừng, toàn thân bất động, trông như bị Kim Bình Nhi tấn công mãnh liệt, đã tử thương. Tiểu Hoàn nhìn quái vật nằm trên mặt đất, cảm thấy sợ hãi, run lên quay sang Kim Bình Nhi như cầu viện, Kim Bình Nhi đặt tay lên vai Tiểu Hoàn, vỗ về trấn an.
Không lâu sau, từ màn sương mù dày đặc trước mặt, có hai người chậm rãi bước tới, tuy rằng đi cùng nhau, nhưng đi cách xa nhau, dường như có sự đề phòng, chính là Quỷ Lệ và Vạn Độc Môn Tần Vô Viêm.
Quỷ Lệ mục quang chuyển động, dừng lại ở Kim Bình Nhi rồi đến khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Hoàn, lập tức quay đi.
Tiểu Hoàn nhìn Quỷ Lệ, và nhìn Tần Vô Viêm, không khỏi kinh hãi, ba đại cao thủ trẻ tuổi xuất sắc nhất của Ma Giáo, đột nhiên bí mật tương hội, ngay lập tức trong lòng trào lên sự thắc mắc.
Tần Vô Viêm đến trước quái vật, dùng chân đá vào xác nó, cái xác lật lại, nhưng quái vật vẫn nằm bất động.
Tần Vô Viêm khẽ nói, “Hắn chết rồi”.
Đột nhiên Tiểu Hôi kêu lên hai tiếng chí chí, nhảy lên lưng Quỷ Lệ.
Quỷ Lệ nhìn Dã Cẩu đạo nhân, Chu Nhất Tiên và Tiểu Hoàn, lập tức nhíu mày chậm rãi nói: “Chuyện cần bàn đều đã bàn, cứ như vậy đã!”.
Vừa nói, vừa bước tránh sang bên, Tần Vô Viêm hốt nhiên nói: “Quỷ Lệ huynh đài, tên quái vật này không phải đột nhiên xuất hiện ở nơi đây, phải chăng có điều gì ám muội, huynh có cao kiến gì không?”
Quỷ Lệ dừng bước, im lặng, là Kim Bình Nhi đang nhìn Tần Vô Viêm, nói "Thế nào, huynh biết lai lịch quái nhân đó à?”. Tần Vô Viêm lập tức lắc đầu, nhìn vẻ mặt Kim Bình Nhi và Quỷ Lệ, tựa hồ như không ai biết lai lịch của quái nhân nửa người nửa cá này. Đột nhiên có một người lãnh đạm nói : “Ta biết lai lịch của quái nhân này”.
Quỷ Lệ và ba người còn lại đều giật mình, nhìn về phía Chu Nhất Tiên, người vừa nói chính là Chu Nhất Tiên, Tiểu Hoàn cũng đang rất ngạc nhiên, hỏi : “Gia gia biết kẻ này sao?”
Trên trán Chu Nhất Tiên vẫn còn dính bùn, nhưng lúc này khí độ thật không tầm thường, đứng ưỡn ngực khoanh tay, vẻ mặt đầy tự phụ, nói : “Gia gia của ngươi cả đời chu du khắp thiên hạ, số cầu ta đi qua còn nhiều hơn đường mà người đã đi qua nữa, ngươi chỉ là con nít, biết gì. Quái nhân này gọi là “ngư nhân” (người cá), kỳ thật không phải là yêu nhân, trong Nam Cương Thập Vạn Đại Sơn, thuộc chủng tộc ngư nhân là một trong 63 chủng tộc dị nhân”.
Quỷ Lệ và những người khác đều thất kinh, Nam Cương Thập Vạn Đại Sơn là địa danh ai cũng biết, nhưng ở nơi hoang dã ấy, tồn tại 63 chủng tộc dị nhân, là điều chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng nhìn vẻ mặt Chu Nhất Tiên, không có vẻ gì là đang dựng lên một câu chuyện hoang đường.
Kim Bình Nhi nhíu mày nói: “Thật là lạ, chu vi của Tử Trạch về phía nam không quá mười ngàn dặm, quái nhân kia sao lại chạy đến đây, chủ đích của hắn là gì?”
Câu hỏi khó trả lời này ngay cả Chu Nhất Tiên đang dương dương tự đắc cũng phải vò đầu bứt tai, nói : “Ta cũng chẳng biết”.
Nhất thời ai nấy đều trầm mặc, chưa có kết luận gì, Quỷ Lệ xoay mình, bỏ đi, Tiểu Hôi đang nằm sấp trên lưng hắn, đột nhiên quay đầu lại, vẫy tay với Tiểu Hoàn, nhe răng cười.
Tiểu Hoàn cũng mỉm cười.
Dã Cẩu nhìn Tiểu Hoàn, ngay lập tức bước chậm lại, nghe Tiểu Hoàn gọi vọng lại từ phía sau: “Đạo trưởng, phía trước còn nhiều hung hiểm, ông hãy bảo trọng!”.
Kim Bình Nhi ngạc nhiên nhìn Tiểu Hoàn, thấy Tiểu Hoàn khẽ mỉm cười, vẻ mặt vẫn bình thản, phía trước Dã Cẩu đạo nhân bước nhanh, dường như không nghe thấy tiếng Tiểu Hoàn, không hề quay lại, nối gót Quỷ Lệ mà đi.
Tần Vô Viêm nhìn theo hướng Quỷ Lệ, bước đến bên cạnh Kim Bình Nhi, mỉm cười nói: “Kim Tiên Tử, Tử Mang quả thật danh chấn thiên hạ, ngày hôm nay được chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền”.
Kim Bình Nhi cười lãnh đạm, nói: “Tần công tử khéo nói đùa, làm sao ta so sánh với công tử được, chỉ tùy tiện cho một chút độc, cái ao này đã nhiễm độc, trong 50 năm tới chẳng có cây cỏ nào mọc lại được.”
Tần Vô Viêm mục quang ngưng đọng, vẻ mặt vẫn lạnh giá, nhìn Kim Bình Nhi, chậm rãi nói: “Tại hạ đưa ra loại độc dược Phù Bình (2) này, mới được điều chế chưa quá nửa năm, vốn chỉ là một thứ nhỏ nhặt, chưa từng được đem ra sử dụng, Kim Tiên Tử chỉ liếc qua là biết, tại hạ thật lấy làm bội phục, bội phục!”
Kim Bình Nhi nghiêng mình đáp lễ, nói:”Tần công tử quá lời rồi”.
Tần Vô Viêm nhìn nàng, trong mất thoáng xuất hiện một tia nhìn lạnh lẽo, trên mặt điểm nụ cười, gật đầu, nói: “Vậy, tại hạ cáo từ, ; liệu có vấn đề gì…”
Kim Bình Nhi ngắt lời hắn: “Công tử yên tâm, ta tự biết lo liệu!”.
Tần Vô Viêm cười nhạt, nói “Tốt”, gật đầu chào Tiểu Hoàn, quay mình bước đi, nhanh chóng biến mất trong màn sương mù dày đặc.
Nhìn theo bóng Tần Vô Viêm khuất dần, Kim Bình Nhi đột nhiên trầm mặc, đột nhiên thở dài, Tiểu Hoàn đứng bên cạnh nàng, gần như cùng lúc cảm thấy thân thể Kim Bình Nhi bình thường lúc nào cũng căng thẳng, chỉ có lúc này mới thực sự được thư giãn.
“Tỉ tỉ, tỉ không sao chứ?”, Tiểu Hoàn lo lắng hỏi.
Kim Bình Nhi khẽ lắc đầu, nhìn Tiểu Hoàn, nhẹ nhàng nói: “Ta lúc trước không đến kịp, muội muội có bị thụ thương không?”
Tiểu Hoàn mỉm cười gật đầu, thốt: “ Muội vẫn ổn, lúc nãy trời mưa như trút nước, nhưng may là, ôi…!”
Kim Bình Nhi lo lắng nói: “Sao?”
Tiểu Hoàn dậm chân nói: “Muội quên trả chiếc ô cho vị đạo nhân đó rồi”.
Kim Bình Nhi khẽ nhún vai nói: "Vậy thì cứ giữ lại đi, sau này có cơ hội gặp lại, rồi trả cũng được !"
Tiểu Hoàn lặng lẽ gật đầu, Kim Bình Nhi nhìn xa xăm, đột nhiên xúc động, thì thào nói với Tiểu Hoàn: “Tiểu Hoàn, muội phải cẩn thận với hai kẻ đó (3)”.
Tiểu Hoàn không hề nao núng, hỏi: “Tại sao?”
Kim Bình Nhi chớp mắt, khẽ nói: “Hai kẻ đó đều cực kỳ tàn ác, muội đã xem hậu vận cho chúng, nên rời khỏi đây ngay lập tức, đừng động vào chúng!”
Tiểu Hoàn im lặng, chậm rãi gật đầu, trong lòng bỗng trỗi dậy một sự đau đớn, khi nhớ lại nhiều năm về trước, chàng thiếu niên Thanh Vân Môn bị Chu Nhất Tiên lừa gạt.

----------------------------------------
LucHuong chú:
(1) Tử Mang: màn khói màu tím
(2) Phù Bình: cây bèo nổi trên mặt nước (bản tiếng Anh là duckweed, còn có thể gọi là cỏ chân vịt)
(3) Quỷ Lệ và Tần Vô Viêm
Nguồn: Tàng.Thư.Viện.
Bạn đang xem trên website chia sẻ mxx.

Tru Tiên : Chương 92 : Đường Lang

Tác Giả : Tiêu Đỉnh
Dịch : Alex và nhóm dịch


Dã Cẩu đạo nhân đi theo Quỷ Lệ, bước ngắn bước dài đi sâu vào Tử Trạch.
Hồi nãy mới đổ một trận mưa lớn, đất đai vốn đã mềm lún giờ lại càng lầy lội hơn, nhưng không biết vì sao sau khi Quỷ Lệ hội diện với bọn Tần Vô Viêm, Kim Bình Nhi, hắn lại không chịu ngự khởi pháp bảo mà phi hành nữa, lại cứ đi bộ.
Tựa hồ hắn cũng giống như Kim Bình Nhi, đều đang che giấu cố kỵ gì đó vậy.
Nếu là ngày xưa, Dã Cẩu đạo nhân tự nhiên đã hả miệng chửi lớn, ít ra cũng cằn nhằn dai dẳng, chỉ là giờ phút này gã lại chừng như hơi bần thần, không ngờ không nói tới một tiếng, lẳng lặng theo đuôi Quỷ Lệ, trái lại đã khiến Quỷ Lệ thấy kỳ quái.
Quỷ Lệ liếc nhìn bộ dạng có vẻ xuất thần của Dã Cẩu đạo nhân, hạ giọng điềm đạm hỏi: "Gã làm sao vậy?".
Câu hỏi phảng phất như tự nói với mình, bởi vì xung quanh ngoại trừ ao tù đầm lầy đê điều rong cỏ ra, căn bản không có một ai ngoài con khỉ Tiểu Hôi trên vai hắn.
Cũng lại là Tiểu Hôi, nãy giờ xem chừng ngủ say mê man, nhưng vừa nghe Quỷ Lệ hỏi câu đó, đột nhiên như bị cái gì kích thích, lập tức hưng phấn lên, đôi tròng mắc cực kỳ linh mẫn láy chuyển, bất chợt nhảy từ trên vai Quỷ Lệ xuống đất, bắt đầu nhảy nhót múa may.
Hành động cổ quái đó làm cho Dã Cẩu đạo nhân đang theo sau cũng phải giật bắn mình, nhìn nó chằm chằm.
Chỉ thấy Tiểu Hôi có vẻ rất hưng phấn, miệng nhe răng "chét chét" chí choé, vung chân múa tay nhìn Quỷ Lệ, một hồi sau lại đảo mắt, đột nhiên phóng sang một bên, thò tay múc nước trong một cái ao nhỏ bên đường lên, lại đổ lên đầu mình, sau đó chỉ tay lên trời, nhảy dựng lên.
Dã Cẩu đạo nhân trợn tròn mắt mà nhìn, bước đến bên cạnh Quỷ Lệ: "Sao vậy, con khỉ đó bị điên rồi hả?".
Quỷ Lệ lại nhíu nhíu mày, liền hướng về phía Tiểu Hôi hạ giọng hỏi: "Mưa rơi?".
Tiểu Hôi mừng rỡ, gật gật đầu liên tục, liền thò tay bẻ lá của một loại cây không biết là cây gì, vung vung trên đầu, tựa hồ muốn che gì đó, rồi lại làm ra tư thế uốn éo, thân người õng qua ẹo lại, sau đó lại như đang làm trò, lá từ tay phải đổi sang tay trái, lại từ tay trái chuyển trở lại tay phải.
Dã Cẩu nhìn nhìn, bất chợt không biết tại sao có vẻ bối rối hoang mang, nhìn con khỉ cổ quái nói với Quỷ Lệ: "Đồ điên, điên rồi, con khỉ đó nhất định đã bị điên rồi".
Lúc đó Tiểu Hôi đã quăng cái lá đi, nhún nhảy hai ba lượt lại quay trở lại trên vai Quỷ Lệ, rồi chỉ về phương hướng con đường sau lưng bọn họ, "chét chét" liên hồi.
Quỷ Lệ trầm ngâm một lúc, từ từ quay người lại, nhìn Dã Cẩu đạo nhân.
Dã Cẩu đạo nhân ương ngạnh hỏi: "Ngươi nhìn ta làm gì?".
Quỷ Lệ mục quang thoáng liếc đằng sau lưng gã, điềm đạm thốt: "Hồi nãy lúc trời mưa, có phải ngươi đã đem cây dù cho... cho...". Nói tới đó, hắn lại hơi nhíu mày, quay sang nhìn Tiểu Hôi, lại nghĩ ngợi, liền nói tiếp: "Có phải ngươi đã cho tiểu cô nương coi tướng kia mượn dù để che mưa?".
"Chét chét!"...
Không đợi Dã Cẩu đạo nhân mở miệng, Tiểu Hôi dĩ nhiên nhảy dựng lên trên vai Quỷ Lệ, quá ư là hưng phấn, cười cơ hồ híp cả mắt lại.
Dã Cẩu đạo nhân mặt mày lúc đỏ bừng lúc tái nhợt, thần tình lúng túng ngượng nghịu phi thường, chợt chỉ mặt Quỷ Lệ giận dữ la lên: "Xú tiểu tử, nói cho ngươi biết, lão gia đây hôm xưa giết người như ngoé, kẻ chết trong tay ta không tới một ngàn cũng phải tám trăm có".
Quỷ Lệ liếc gã một cái, không ngờ không thèm lý gì tới bộ dạng của gã, lại quay mình bước đi, miệng hờ hững thốt: "Ngươi có giết một ngàn hay là tám trăm mạng, đối với ta có liên quan gì chứ?".
Dã Cẩu đạo nhân nghẹn họng, không nói tiếp được mấy lời khí thế hoành tráng, chỉ nghe Quỷ Lệ từ từ nói tiếp: "Hơn nữa, ngươi giết một ngàn người cũng được, tám trăm mạng cũng được, đâu có can hệ gì tới việc ngươi cho tiểu cô nương đó mượn dù?".
Nói tới đó, hắn lại dừng bước, quay đầu lại liếc nhìn Dã Cẩu đạo nhân.
Dã Cẩu đạo nhân thất kinh như đụng phải đại địch: "Ngươi... ngươi muốn gì?... Không... ngươi nói gì?".
Quỷ Lệ nhìn lên nhìn xuống thân người gã một lượt, thình lình cười cười thốt: "Bất quá chuyện ngày hôm nay ngươi lại làm cho ta giật mình như lúc ở Tử Linh Uyên".
Hắn lại xoay người, chầm chậm bước đi, thanh âm dần dần trầm thấp, nhưng Dã Cẩu đạo nhân lại nghe rõ rõ ràng ràng: "Không tưởng tượng được không ngờ ngươi cũng có thể làm chuyện anh hùng cứu mỹ nhân".
Dã Cẩu đạo nhân ngẩn người đứng yên một chỗ, chợt lại như đã xuất thần, đợi đến lúc gã bừng tỉnh, Quỷ Lệ đã dẫn Tiểu Hôi đi xa rồi, cơ hồ thân ảnh cũng đã tan biến trong làn sương đằng trước.
Dã Cẩu đạo nhân vọng nhìn theo phương hướng đó, bỗng nhảy dựng lên, dậm chân rầm rầm: "Bậy bạ, lão tử đây từ xưa tới nay bại hoại, cả đời chưa từng làm mấy chuyện đó, chẳng những vậy tiểu a đầu đó mà có thể gọi là mỹ nhân à? Hừ...".
Dã Cẩu đạo nhân thò tai gãi gãi đầu, chợt nhíu mày nghĩ ngợi, hồi lâu sau phảng phất như đang tự nhủ với mình: "Tiểu a đầu đó thật ra cũng có thể cho là...".
Nói tới đó, Dã Cẩu đạo nhân cũng tựa hồ thừ người ra, đột nhiên lắc đầu nguầy nguậy, thấp giọng chửi một câu, bước dài đuổi theo về phía Quỷ Lệ, không lâu sau cũng biến mất trong mù sương chiều tàn càng lúc càng dày đặc.
Bốn bề một màn tĩnh lặng, chỉ thấy sắc trời càng lúc càng tối tăm, bóng tối kéo đến, từ từ nhận chìm tất cả.
o0o
Bên kia bờ Tử Trạch.
Môn chủ của Ma giáo Trường Sinh Đường vận bạch y, khoanh tay đứng thẳng người, ngửa đầu nhìn trời, gió đêm từ trong vùng ao đầm thổi qua, lất phất phiêu động tà áo của lão, xem khí độ bất phàm, phảng phất như một tiên nhân vậy.
Chỉ trừ tả thủ của lão ra, ống tay áo trống không, thêm vào vài phần hoạt kê khó tả.
Đó là hậu quả, là dấu vết biểu tượng cho trận chiến trên Thanh Vân Sơn năm xưa, lão bất hạnh bị thương dưới thế gian đệ nhất kỳ kiếm -- Tru Tiên.
Gió đêm hơi lành lạnh, trong không khí hình như còn vẩn vơ sự ẩm thấp của cơn mưa lớn hồi nãy, màn đêm vây bọc bốn bề, chỉ còn thân ảnh của lão vẫn đứng yên tại đó, ngạo nghễ bắt mắt.
Trong bóng tối sau lưng lão, thấp thoáng truyền đến tiếng hơi thở, môn nhân của lão đang ẩn tàng trong màn đêm, đang nhẫn nại chờ đợi mệnh lệnh của lão giữa màn đêm.
Ma giáo Trường Sinh Đường quật khởi từ tám trăm năm trước, truyền cho đến đời Ngọc Dương Tử đã là đời thứ bảy, lịch sử căn cội lâu dài, nhưng không có ai rõ bằng Ngọc Dương Tử: đằng sau ánh sáng chói ngời vô hạn của một lịch sử oai phong đó, Trường Sinh Đường đang đối đầu với một nguy nan.
Không có người kế thừa!
Trận chiến Thanh Vân mười năm trước, Ngọc Dương Tử được ba đại phái kia của Ma giáo chọn làm người chủ trì, có phải là vì mấy trăm năm nay, Trường Sinh Đường thanh danh tối cao tối thịnh nhất trong Ma giáo? Như diều gặp gió, lúc đó Ngọc Dương Tử thỏa ý vô cùng, trong tay còn có mấy chục cao thủ đắc ý đều do lão khổ tâm bồi dưỡng trong suốt trăm năm.
Lúc đó, Ngọc Dương Tử thật sự nghĩ rằng thế gian này đã thành vật sở hữu của lão mà không còn gì ngăn trở được, chỉ cần một trận đánh tan bọn Thanh Vân Môn già cỗi cổ hủ, thanh danh Trường Sinh Đường tự nhiên sẽ chấn nhiếp Ma giáo, thêm vào sự trợ lực của số thủ hạ cao thủ của mình, Trường Sinh Đường liền trở thành Luyện Huyết Đường thứ nhì, hơn nữa cũng đưa lão lên thành Hắc Tâm Lão Nhân thứ nhì!
Chỉ là... đó chỉ là một trường mộng tưởng tươi đẹp, lại đã hóa thành bọt nước dưới Tru Tiên Kiếm trên Thanh Vân Sơn!
Bản thân lão trong Tru Tiên Kiếm Trận đã mất đi một cánh tay trái, đạo hạnh tổn thất lớn lao tới cỡ nào thì khỏi cần nói tới, vì Trường Sinh Đường đứng ra làm phái chủ trì, cao thủ dưới trướng đương nhiên là xếp ở tuyến đầu của trận quyết chiến, chư trưởng lão thủ tọa Thông Thiên Phong cùng Thanh Vân Môn đã diệt đi mất nửa, sau tới lúc Tru Tiên Kiếm Trận phát động, đám cao thủ tàn binh còn lại của Trường Sinh Đường lại gặp tổn thương trầm trọng, người chạy thoát không quá một hai người, cơ hồ có thể coi là toàn quân bị tiêu diệt.
Trên thế gian này, cái gì cũng dễ dàng tóm bắt được, khó nhất lại là nhân tài, đặc biệt là nhân tài mà mình tài bồi dạy dỗ đến mức hoàn toàn tín nhiệm!
Mười năm nay, nhờ Ngọc Dương Tử đổ máu dốc tâm, Trường Sinh Đường từ từ lại khởi sắc, nhưng trong lòng Ngọc Dương Tử, bóng tối kia lại càng lúc càng lớn. Trận chiến Thanh Vân cơ hồ đã hoàn toàn tiêu hủy hết chiến lực chủ yếu của Trường Sinh Đường, những năm vừa qua, nếu không phải Ngọc Dương Tử bản thân tu hành quá cao, chặn đứng đám địch nhân như hổ rình mồi xung quanh, đặc biệt là bảy năm trước, lão độc đoán quyết định, bất chấp sự phản đối của đám môn hạ, dời tổng đường đến nơi hẻo lánh vắng vẻ vùng ao đầm đầy chết chóc này, lánh xa phạm vi thế lực của ba đại thế lực phái phiệt kia, nếu không hậu quả ra sao, e rằng khó mà biết được.
Nhưng, một tháng trước đây, đang khi Ma giáo càng lúc càng tranh đấu kịch liệt không ngừng, một môn phái có thực lực có tầm cỡ bình bình cuối cùng là Luyện Huyết Đường chung quy cũng đã bị Quỷ Vương Tông thu phục, các phe đều đứng yên giữa trận tuyến, sau giai đoạn yên tĩnh đến nghẹt thở tạm thời ngắn ngủi đó, trực giác của Ngọc Dương Tử đã dự đoán sắp tới đây sẽ rất mau chóng bạo phát trận nội chiến quyết liệt giữa tứ đại phái phiệt của Ma giáo.
Dù gì đi nữa, trong tâm của vô số đệ tử Ma giáo, bóng dáng của Hắc Tâm Lão Nhân tám trăm năm trước nhất thống Ma giáo, tung hoành thiên hạ đã là một truyền kỳ vĩnh viễn!
Nhưng truyền thuyết vẫn là truyền thuyết, giờ này phút này, đối với Trường Sinh Đường và cả Ngọc Dương Tử lại cực kỳ bất lợi, thực lực có hạn, trong vòng nội chiến tranh đoạt các phái phiệt nhỏ Trường Sinh Đường hữu tâm mà vô lực, cho nên bên này yếu thì bên kia mạnh, trên thực lực không ngờ càng kém xa ba đại phái phiệt kia, Ngọc Dương Tử vì vậy càng ưu tư lo lắng, cơ hồ đêm không thể chợp mắt.
Cũng chính vào lúc đó, chừng như ông trời hé mắt, kề bên Trường Sinh Đường, bên trong vùng ao đầm chết chóc đột nhiên xuất hiện điềm lạ dị bảo xuất thế, Ngọc Dương Tử nửa mừng nửa sợ, nếu thật có thể lấy được kỳ bảo như "Tru Tiên Cổ Kiếm" của Thanh Vân Môn, trước hết bảo vệ Trường Sinh Đường không còn là vấn đề nữa, sau đó phát triển cơ đồ trở lại, ngày sau vị tất không thể đứng thẳng dậy.
Dưới tình huống đó, Trường Sinh Đường đối với dị bảo trong Tử Trạch dĩ nhiên coi là vật trong túi, tuyệt không cho phép người khác đụng tới. Chỉ là không biết ai đó để lộ phong thanh, tin tức chỉ nội trong vài ngày đã kinh động khắp thiên hạ, tai mắt ai ai cũng dồn về đây, cao thủ chính tà chia nhau tụ tập ở Tử Trạch.
Ngọc Dương Tử vừa giận vừa sợ, nhưng giờ này phút này cũng không cho phép lão thoái lui nữa, liền khởi động toàn bộ thực lực của Trường Sinh Đường, bố trí trong Tử Trạch, một mặt toàn lực truy tầm nơi hạ lạc của dị bảo, mặt khác phụ trách gitế sạch ngoại địch dám xâm phạm, trong vòng mười mấy ngày, số người bị Trường Sinh Đường ám hại trong Tử Trạch không dưới mấy chục, trong đó có cao thủ chính đạo tiên giáo, cũng có cao thủ của các phái phiệt khác trong Ma giáo.
Vì sự tồn vong sinh tử của bổn môn, Ngọc Dương Tử dĩ nhiên là bất chấp tất cả!
o0o
Đêm đó, Ngọc Dương Tử được môn hạ mật báo cho biết, ở vùng tiền phương phụ cận "Vô Để Khanh" bên ngoài Tử Trạch, có một đám người chính đạo trú ngụ, chuẩn bị ở qua đêm. Tiếp nhận hồi báo từ hết thám tử này tới thám tử kia, sắc mặt của Ngọc Dương Tử dần dần lạnh buốt lại, trong lòng cũng đã rõ đó là những ai.
Đó là đám môn hạ đệ tử trẻ tuổi tinh anh nhất của Thanh Vân Môn, số người đến đáng lẽ chỉ có mười mấy người, nhưng nghe thám tử hồi báo, hiện số người đó không ngờ đã có hơn mấy chục người, hơn nữa trong số còn có hòa thượng và người ăn vận phục sức kiểu Phần Hương Cốc. Ngọc Dương Tử nhíu mày, hít sâu một hơi, ngưng vọng nhìn về chốn xa xăm, phảng phất đang đợi chờ gì đó.
Một hồi lâu sau, trong bóng tối đằng sau chợt vang lên một tràng tiếng bước chân nhè nhẹ, một trung niên nhân gầy gò tinh minh bước ra, đến bên cạnh Ngọc Dương Tử, Ngọc Dương Tử lập tức xoay người lại, đối diện với gã, hiển nhiên người đó thân phận không phải tầm thường.
Trung niên nhân đó tên gọi Mạnh Kí, là cao thủ nhất nhì dưới trướng Trường Sinh Đường, cũng là một trong số ít cao thủ của Trường Sinh Đường còn sống sót sau trận chiến Thanh Vân năm xưa, cho nên càng được Ngọc Dương Tử tín nhiệm. Giờ phút này Ngọc Dương Từ còn chần chừ chưa thể hạ quyết tâm cũng là muốn đợi người này quay trở lại.
Mạnh Kí hướng về phía Ngọc Dương Tử hành lễ, Ngọc Dương Tử gật đầu nhè nhẹ: "Được rồi, bất tất phải đa lễ, sao rồi?".
Câu hỏi đó không đầu không đuôi, nhưng Mạnh Kí lại hiển nhiên biết ý Ngọc Dương Tử muốn hỏi gì, thấp giọng đáp: "Thuộc hạ dẫn người sang bờ Hắc Thủy Câu, Bạch Mã Hà bên kia Tử Trạch điều tra, không phát hiện người nào của Quỷ Vương Tông, Vạn Độc Môn, Hợp Hoan Phái, chỉ có lác đác vài nhân vật đơn giản của mấy phái nhỏ, thuộc hạ đã hạ thủ trực tiếp giải quyết rồi".
Ngọc Dương Tử phấn chấn tinh thần, trên mặt đã cho phép nở một nụ cười, gật đầu thốt: "Được! Như vậy bọn ta không cần lo nữa, đêm nay toàn lực đột tập mấy tên trẻ không biết trời cao đất rộng của Thanh Vân Môn, Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc, trước hết trừ khử bọn đó đi, chính đạo sẽ không còn sức lực để tranh đoạt với bọn ta nữa!".
Mạnh Kí trên mặt lại tựa hồ không có gì hoan hỉ lắm, trái lại còn có vẻ tư lự, do dự một hồi rồi mới nói tiếp: "Môn Chủ, nhưng trước đây ba ngày, vùng phụ cận Đại Vương Thôn có tin tức truyền về, tựa hồ Quỷ Lệ và Tần Vô Viêm đã đến sát Tử Trạch, thêm vào Kim Bình Nhi của Hợp Hoan Phái hành tung luôn luôn phiêu hốt, bọn ta không thể không đề phòng!".
Bắp thịt trên mặt Ngọc Dương Tử giật giật, lộ vẻ tức giận, hận thù thốt: "Điểm đó ta sao lại không biết chứ, đám chính đạo bất quá là muốn lấy bảo bối kia, nhưng thứ mà đám Vạn Độc Môn, Quỷ Vương Tông muốn lại là cái mạng của ta!".
Mạnh Tử rùng mình, cũng không biết trong lòng đang nghĩ gì, thần sắc trên mặt bất định, hạ giọng: "Môn Chủ, vậy bọn ta phải làm sao đây?".
Ngọc Dương Tử hừ một tiếng, hít một hơi dài, buông lơi thân người: "Chuyện đến nước này, bọn ta không còn đường để quay đầu lại nữa. Lợi dụng lúc nhân mã của Vạn Độc Môn, Quỷ Vương Tông và Hợp Hoan Phái còn chưa đến, bọn ta trước hết cứ đi giải quyết đám tiểu tử chính đạo, sau đó toàn lực truy tầm dị bảo, một khi lọt vào tay bọn ta, cứ theo mấy điềm lạ của mấy ngày trước mà xem, đó nhất định là một kỳ bảo hiếm có, bọn ta đâu còn sợ ba phái kia nữa!".
Mạnh Kí cúi đầu nói: "Môn Chủ cao kiến".
Ngọc Dương Tử gật đầu nhè nhẹ, liền xoay mình, bình tĩnh trở lại, thò cánh tay phải còn lại của lão ra, trong bóng tối mù mịt phất một cái về phía trước, những bóng người trong đêm đen liền di động toàn bộ, trong nháy mắt một số đông đệ tử Trường Sinh Đường đã xuất hiện, rành rọt nhắm hướng cánh tay của Ngọc Dương Tử đang chỉ mà ồ ạt phóng đi.
Trời đêm mênh mông, vừa thắm đượm một màu thê lương, vừa ngập tràn một màn sát khí!
o0o
Tử Trạch, Vô Để Khanh.
Ao đầm chết chóc, hố sâu không đáy.
Vùng đất ban ngày ban mặt trông bình thản vô tư đó lại không biết vì sao có một danh xưng cổ quái như vậy, trừ phi là thôn dân sinh sống lâu năm quanh Tử Trạch mới biết dải đất này tuy nhìn không khác gì đất đai xung quanh, đều đầy dẫy cỏ dại bụi rậm, trên thực tế lại là một hố sâu không đáy khổng lồ, hấp lực của bùn sình ứ đọng trong đó cực kỳ mãnh liệt, người bình thường nếu không cẩn thận lỡ chân lọt vào, chưa đầy một khoảnh khắc là liền bị nuốt trọng, không tăm không tiếng thịt rữa xương tan trong ao đầm sâu hoắm.
Sở dĩ có cái tên Tử Trạch cũng là vì trong ao đầm có vô số địa phương giết người một cách vô hình!
Bất quá, những người trẻ tuổi trong chính đạo hiển nhiên không phải ngang hàng với người bình thường.
Thanh Vân Môn một đoàn mười mấy người đi lại trong Tử Trạch mấy ngày nay, trước sau đã gặp đám đệ tử Thiên Âm Tự và Phần Hương Cốc phái đến, ba phương vị hợp thành một, đã có phần quen thuộc với chỗ này rồi.
Thiên Âm Tự vẫn do Pháp Tướng, Pháp Thiện dẫn đầu, còn trong đám đệ tử Phần Hương Cốc cũng có Lý Tuân và Yến Hồng, chỉ bất quá sau khi gặp mặt, quan hệ lại không còn như trước nữa. Đệ tử Thanh Vân Môn do Tiêu Dật Tài cầm đầu cùng chúng nhân Thiên Âm Tự hòa hợp lẫn nhau, cười cười nói nói, nhưng đoàn người Phần Hương Cốc lại có vẻ xa lìa với hai đại môn phái kia, tựa hồ cố ý bảo trì một khoảng cách.
Ai cũng tinh tế, mọi người trong đầu đều thông hiểu, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ khách khách khí khí, ba đại phái chính đạo vẫn đồng tâm hiệp lực, dựa vào đạo đức chính nghĩa, trảm yêu trừ ma, tiêu diệt Ma giáo!
Đêm đó chúng nhân nghỉ chân ở vùng phụ cận Vô Để Khanh. Sau khi đốt đống lửa, dặn đi dặn lại bọn sư đệ sư muội không được đi lại tùy ý, Tiêu Dật Tài mời Pháp Tướng và Lý Tuân sang một bên, thương nghị mật.
Đúng vào lúc này, Lý Tuân đang hơi hơi nhíu mày, tận sâu kín trong mắt che giấu vẻ không ưa, nhưng trên mặt lại vẫn giữ gìn bộ dạng hòa ái, nhỏ giọng hỏi: "Tiêu sư huynh, huynh lo lắng thái quá".
Tiêu Dật Tài mỉm cười: "Lý sư huynh có cao kiến gì, xin cứ nói! Tại hạ xin rửa tai lắng nghe".
Thấy mục quang của Tiêu Dật Tài và Pháp Tướng đều đổ dồn lên mình, Lý Tuân ngưng một chút rồi lại nói: "Tôi nghĩ, từ khi ba phái bọn ta vào đầm, thế như chẻ tre, đệ tử Trường Sinh Đường phái đến đều đã bị đánh bại tơi bời. Hơn nữa từ sau trận chiến Thanh Vân Sơn năm xưa, cao thủ của Trường Sinh Đường kẻ bỏ mạng, người mang thương, trừ ra Ngọc Dương Tử gồng gánh đại cục, còn lại căn bản không có gì phải lo nghĩ tới. Tiêu sư huynh lại nói đêm nay sợ có phục binh, không phải lo lắng thái quá sao?".
Tiêu Dật Tài trầm ngâm một hồi: "Lời nói của Lý sư huynh quả thật có lý. Nhưng trong Ma giáo Trường Sinh Đường, Môn Chủ Ngọc Dương Tử đạo hạnh cực cao, chỉ một mình lão bọn ta cũng không thể coi thường được, ngoài ra Trường Sinh Đường từ lúc quật khởi đã liệt danh vào hàng tứ đại phái của Ma giáo cho tới nay, lịch sử tám trăm năm lâu đời, như là con rít trăm chân, tới chết vẫn ngọ nguậy, bọn chúng lại muốn lấy cho kỳ được dị bảo trong Tử Trạch này, khó tránh khỏi cảnh chó hoang bị dồn tới dưới chân tường, bọn ta thà lo xa cẩn thận một chút thì tốt hơn!".
Pháp Tướng gật đầu: "Tiêu sư huynh nói có lý, bọn ta thật phải cẩn thận là trên hết".
Lý Tuân thấy hai người đều nói như vậy, không nói gì được nữa, nhưng tính tình của gã kiêu ngạo, thần sắc khinh khỉnh trong ánh mắt vẫn lộ rõ ra, hững hờ hỏi: "Vậy theo như nhị vị sư huynh nói, đêm nay bọn ta phải làm sao mới tốt?".
Pháp Tướng nhìn thấy thần sắc của gã, ngẩn người ra, quay đầu liếc Tiêu Dật Tài, lại thấy Tiêu Dật Tài làm như không có chuyện gì, phảng phất không thấy gì hết, vẫn mỉm cười thốt: "Lý sư huynh quả nhiên minh giám, bằng vào tài nghệ của huynh, tới ngày đại công cáo thành, Lý sư huynh phải là người đầu tiên lãnh công".
Lý Tuân mỉm cười, không ngờ cũng không khiêm tốn từ tạ.
Pháp Tướng đứng bên cạnh nhìn thấy sắc mặt của Tiêu Dật Tài không để lộ rõ là giận hay là vui, trước mắt bỗng thoáng qua hình bóng của thiếu niên tên gọi "Trương Tiểu Phàm" năm xưa, nếu quả hôm nay cũng có hắn ở đây, vậy thì hay biết mấy...
Trong lòng lão cảm thấy một nỗi đau xót khó giải thích, thở dài một tiếng nhè nhẹ, lại nghe Tiêu Dật Tài bắt đầu bố trí, liền ngưng thần lắng nghe, chỉ nghe Tiêu Dật Tài hạ giọng thốt: "Nhị vị sư huynh, đêm nay bọn ta...".
Bóng đêm phảng phất lại càng tối tăm hơn mấy phần.
o0o
Đêm khuya trong ao đầm chết chóc, phảng phất cũng như đang bao trùm trong mây đen, có lẽ mỗi khi đêm đến, trong ao đầm khổng lồ này luôn bốc lên mù sương đằng đằng.
Từng mảng từng mảng xam xám mờ mịt giữa bầu trời đêm, đừng nói gì đến ánh trăng, cả một nửa vì sao cũng không tìm đâu ra.
Vùng phụ cận Vô Để Khanh là nơi đám đệ tử trẻ chính đạo nghỉ qua đêm, trừ đống lửa gần tàn còn gắng gượng lép bép nghi ngút chút ánh sáng ra, vạn vật đều quá tĩnh lặng, không có một thanh âm nào cả.
Có vẻ trong bóng tối nhìn lại, đám đệ tử chính đạo đang cuộn tròn co rút trong chăn áo ấm cúng, trùm toàn thân kín mít, chắc là trẻ người tu hành chưa đủ, không chống đỡ nổi khí lạnh đêm khuya thấu xương của Tử Trạch.
Đệ tử của Trường Sinh Đường im ắng kéo tới vây kín từ bốn phương tám hướng, trong bóng tối đang lẳng lặng chờ đợi mệnh lệnh của Ngọc Dương Tử.
Ngọc Dương Tử chầm chậm thò cánh tay phải còn lại của lão ra.
Mạnh Kí đứng gần lão chợt hạ giọng: "Môn Chủ...".
Tay Ngọc Dương Tử ngưng lại, hơi cảm thấy bất mãn, nhưng địa vị của Mạnh Kí trong lòng lão không phải là nhỏ, vẫn nhẫn nại nén giận hỏi: "Gì đó?".
Mạnh Kí phảng phất cũng cảm thấy được nỗi bất mãn của Ngọc Dương Tử, tuy có hơi do dự nhưng vẫn đáp: "Môn chủ, ông nhìn đám người chính đạo kia, sao cả người canh gác cũng không có vậy?".
Ngọc Dương Tử ngây người, liền thốt: "Đám tiểu tử miệng còn hôi sữa đó tâm cao khí ngạo, mấy ngày nay ta đã liên tiếp thi triển kế khinh địch, bọn chúng đã sớm nghĩ bọn ta không kham nổi một chiêu, căn bản không coi bọn ta ra gì, không canh gác cũng đâu có gì là lạ!".
Mạnh Kí hơi biến sắc, chung quy lại trầm mặc trở lại.
Ngọc Dương Tử không lý gì tới gã nữa, hữu thủ phất lên, chỉ thấy trong tay lão đã xuất hiện một tấm kiếng kỳ dị một mặt trắng một mặt đen, quăng lên giữa không trung, trong bóng đêm phát ra một luồng sáng diệu mắt.
Tất cả môn nhân của Trường Sinh Đường đồng thời hét to, ùn ùn âm vang trong bóng đêm, ồ ạt tiến tới, sát ý vô biên!
Trong màn tàn quang yếu ớt đó có một vẻ thê lương lợt lạt.
Điểm tro lửa cuối cùng, chính ngay lúc đó, đã tắt ngóm một cách yên ắng!
Bóng tối bao trùm!
Một lúc sau, chợt có tiếng động gãy gọn, tiếng kim loại lẻng kẻng.
Một đạo bích quang, một đạo lam quang, một đạo kim quang, một đạo bạch quang, một đạo thanh quang.
Năm đạo kỳ quang sáng lạn đẹp mắt từ trong đêm đen mờ mịt như lưỡi kiếm bén rạch phá khung trời, đột nhiên xuất hiện từ nơi sâu kín nhất của bóng tối, xông về phía đám môn nhân Trường Sinh Đường.
Đằng sau chúng, không ngờ còn có nhiều luồng sáng đẹp mắt khác, từng luồng từng luồng thay nhau xuất hiện.
Ngọc Dương Tử đã thấy, mặt mày biến sắc trầm trọng!
Nguồn: Tàng.Thư.Viện.
Bạn đang xem trên website chia sẻ mxx.

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2015

Trẻ bị viêm mũi họng cấp, xử lý thế nào?

Viêm mũi họng cấp ở trẻ em

Bệnh do siêu vi khuẩn gây lên làm trẻ có triệu chứng chảy nước mũi, hắt hơi, tắc mũi đôi khi sốt, thường ho về đêm nhất là khi nằm dịch mũi chảy vào họng gây ho. 
Biện pháp xử lý tại chỗ là dùng nước muối sinh lý nhỏ vào, với trẻ lớn ta dạy trẻ sỉ mũi, với trẻ nhỏ ta có thẻ sử dụng các dụng cụ hút mũi ngoài chợ hoặc chăm sóc trẻ sơ sinh mắc bệnh này ta phải hút trực tiếp có thể dùng khăn vải mỏng để ngăn ở giữa.

Viêm mũi họng cấp thường kéo dài 3 đến 5 ngày có thể lên đến 2 hoặc 3 tuần. Bệnh không nguy hiểm nhưng nếu biến chứng vào màng phổi thì cần cẩn thận.

Nguyên nhân và cách phòng bệnh viêm mũi họng

Vì bệnh do virus gây lên ( virus luôn tồn tại trong không khí, trong dịch mũi họng chúng ta ) vì vậy để phòng tránh ta phải giữ môi trường sạch sẽ thoáng mát nhất là trong nhà. Không đóng cửa nhà kín mít không thông thoáng,hạn chế bật điều hòa liên tục, tránh bụi, khói thuốc, khói than dầu...
Trẻ bị viêm mũi họng cấp, xử lý thế nào?
Trẻ bị viêm mũi họng cấp, xử lý thế nào?


Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

Tru Tiên : Chương 90 : Tử Trạch

Tác Giả : Tiêu Đỉnh
Dịch : Alex và nhóm dịch


Bầu trời mênh mông mờ tối, trông qua giống như bị đè thấp xuống, có một ngọn âm phong không biết từ đâu thổi đến, ngay khi thổi qua khiến thân người cảm thấy lạnh buốt thê lương.
Một mảng cỏ sinh tr ưởng hỗn tạp ngay giữa đầm lầy, ở giữa thấp thoáng có một lối đi nhỏ ngoằn nghòe trải dài.
Tăng Thư Thư đợi chúng đệ tử Thanh Vân Môn tại lối vào Tử Trạch, nhìn xung quanh, chỉ thấy mục quang miên man bao la, xung quanh là loại thủy thảo mọc sum suê, lác đác có những cây cao mọc đâm thẳng lên. Trong không khí thoáng ẩn một mùi thối rửa, đâu đó lan truyền lẫn quẫn những mảng tro bụi mờ, làm cho người ta chỉ có thể nhìn thấy trong phạm vi hẹp, rất khó hướng tầm quan sát ra xa .
Tăng Thư Thư nhăn mặt nhíu mày, xoay thân người lại , Tiêu Dật Tài là người đứng đầu trong chúng đệ tử đời thứ mười ba của Thanh Vân Môn, sắc mặt cũng có phần ngưng trọng.
Từ trước đến giờ, Tử Trạch đã có ác danh “vào dễ ra khó”, ai cũng không biết trong đó rốt cuộc có thứ yêu ma quỷ quái gì. Chuyến đi về phương tây lần này của Thanh Vân Môn đệ tử, Tiêu Dật Tài thân phận tu hành thâm sâu, ngầm như đã là lãnh tụ trong chúng đệ tử, vào thời khắc này hắn ta đứng nhìn chăm chú rất lâu vào Tử Trạch, nét mặt thanh lặng hướng về mọi người mà nói: “Hôm qua, Lý Tuân sư huynh của Phần Hương Cốc đã báo tin cho ta, lời lẽ rất khách khí rằng sẽ cùng Thanh Vân Môn chúng ta tiêu trừ yêu nghiệt, cho nên bọn họ đã đến đây trước một bước, và đã tiến vào bên trong Tử Trạch.
Mọi người đứng sau hắn ta dao động, chỉ có Lục Tuyết Kỳ sắc mặt thản nhiên, đứng bên cạnh Văn Mẫn sư tỷ, mắt nhìn chằm chằm về hướng Tử Trạch. Trong khi đó, Lâm Kinh Vũ lần đầu xuất sơn, cảm thấy lo lắng bất an trong lòng, miệng hừ lên một tiếng lạnh lẽo.
Tiêu Dật Tài điềm đạm nói “trong lòng mọi người đều biết rất rõ, kỳ thật Phần Hương Cốc có ý riêng nên đã đi trước nhằm đoạt đ ược pháp bảo kia” thanh danh của Thanh Vân môn quả nhiên là rất lớn, ngày nay là lãnh tụ của chính phái, chỉ sợ cũng có kẻ khác muốn ngồi lên ngôi vị này”. Nói đến đây, hắn ta đi xuống, trên mặt thoáng một nụ cười thầm và nói :
Bất quá mọi người cũng không cần phải nôn nóng, ta đã sớm biết được bảo vật xuất hiện nơi đây, cho đến hôm nay vẫn chưa ai đoạt đ ược nó, có thể thấy rõ rằng trong đó nhất định có rất nhiều nguy hiểm đang rình rập. Bọn họ rất mong mỏi thành công nên đã đi trước, chỉ là bọn ta là người đến Tử Trạch sau, nhất thiết phải có tâm đề phòng, ác danh của nơi này lan rộng, hung hiểm khó đoán, còn không biết chắc là có yêu nhân ma giáo trong đó hay không, cho nên mọi người sau khi tiến vào trong nhất định phải ứng cứu lẫn nhau, nhớ đấy, nhớ đấy.
Tăng Thư Thư đáp : “Tiêu sư huynh nói chí phải, giờ trời cũng không còn sớm nữa, chi bằng chúng ta hãy tiến vào trong”.
Tiêu Dật Tài khẽ gật đầu nói : “Cũng được, sau khi tiến vào, mọi người đừng đi quá xa nhau, còn nữa, cũng đừng đi trên mặt đất để tránh bị độc trùng gây hại hoặc sa chân vào đầm lầy không đáy.
Mọi người gật đầu hiểu ý, Tiêu Dật Tài vẫy tay phải, tế ngự Thất Tinh tiên kiếm đằng không đi trước vào trong, theo sau là chúng đệ tử Thanh Vân môn, tạo ra muôn đạo quang sắc vụt bay qua mắt.
Một lúc sau, bầu không khí u mịt của Tử Trạch nơi đây đã bị đám đệ tử tinh anh của Thanh Vân môn phá tan. Một bầu không khí tĩnh mĩch đột nhiên bao trùm sau khi mọi người tiến vào bên trong, duy chỉ có thủy thảo, không biết từ đâu nổi lên một bọt khí, “phụp” một tiếng, từ nơi này lan tryền ra xa.
         ※      �� �※       ※
“Bộp”, Chu Nhất Tiên vỗ mạnh một cái vào bên phải cổ của mình, chỉ thấy cổ hắn đột nhiên sưng đỏ mội khối, con muỗi đã cắn hắn ta bay ra vo ve, tựa hồ có vẻ đắc ý bay lãng vãng trước mắt y ta, sau cùng cũng vừa ý mà bay đi.
Chu Nhất Tiên sắc mặt khổ sở, vết mũi cắn trên mặt bây giờ đã sưng tấy lên, tuy nhiên vẫn không sao, nét mặt lộ vẻ giân dữ, lúc này hắn ta gào lên một tiếng oán hận : “Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì đây, sao lại có nhiều thứ côn trùng chết tiệt như vậy? Vừa mới có một ngày thôi mà lão phu ta đã bị hút đi một nửa máu trong người rồi !”
Tiểu Hoàn đứng trước mặt, có phần quan tâm quay đầu lại hỏi “ Gia gia, ông không sao chứ?”
Chu Nhất Tiên nạt lớn : “Nói nhảm, mi tưởng ta có chuyện à?”
Tiểu Hoàn nhíu mày nói : “ Kì lạ, nơi đây quả thật là có một số muỗi, nhưng sao chỉ cắn có mỗi mình ông, con và Bình nhi tỷ tỷ đều không sao”
Đứng cạnh Tiểu Hoàn là một mỹ nữ vận hoàng y, lúc này cũng dừng bước quay đầu nhìn lại. Nàng ta đang mang Tiểu Hoàn và Chu Nhất Tiên phi hành qua Tử Trạch, Chu Nhất Tiên rất cẩn thận nhưng vẫn có một chân chạm đất một chân chạm nước, cô nương áo vàng hành vân lưu thủy, một chút bụi nhơ cũng ko thể bám lên người.
Chu Nhất Tiên trong lòng sầu não, nhìn qua bên cạnh thấy có một cây nhỏ, đã được đốn hạ xuống, mặt đất có phần cứng cáp, có thể ngồi xuống được, hắn ta la lớn : “ đi mệt rồi, nghỉ một lát thôi”.
Tiểu Hoàn hiểu ý, nhìn về mỹ nữ áo vàng bên cạnh, Bình nhi đoán được ý nên nói “không sao, chúng ta nghỉ một lát đi”.
Tiểu Hoàn nhìn cô nương ta với vẻ cảm kích, rồi quan sát ra bốn phía, chỉ thấy trời nước mênh mông, xung quanh nơi đây dường như mờ ảo với sương khói dày đặc, nhìn không rõ, chuyến đi lần này nếu không có sự dẫn dắt của Bình nhi tỷ tỷ thì ắt hẳn ông cháu họ không thể đi được.
Lúc này Tiểu chịu đ ược buộc miệng nói : “tỷ tỷ, có phải mụi và gia gia làm phiền tỷ lắm không, nếu không có chúng tôi thì ắt hẳn tỷ đã có thể đằng không mà đi nhanh hơn rồi”.
Nữ tử đó cười nói “không phiền, lần nay ta đến Tử Trạch cũng không cần gấp vội”.
Tiểu Hoàn thấp giọng hỏi : “Tỷ tỷ không phải vì Hợp Hoan phái của mình đến đoạt báo vật của Tử Trạch nơi đây sao?
Nữ tử áo vàng này quả thật mỹ lệ vô cùng, một vẻ đẹp quỷ mỵ, trên giang hồ Tần Vô Viêm tề danh cùng Kim Bình nhi, không biết Tiểu Hoàn và Chu Nhất Tiên làm sao mà có thể quen được đỉnh đỉnh đại danh cao thủ này của ma giáo.
Kim Bình nhi đối với Tiểu Hoàn rất tốt, một mực sủng ái, nhẽn miệng cười nói : “đúng vậy, lần này có rất nhiều người đến nơi này, chúng ta cứ thong thả mà đi, không cần phải gấp”.
Tiểu Hoàn cảm thấy kì lạ trong lòng, nhưng vẫn có sự cân nhắc, kỳ thật Hợp Hoan Phái của Kim Bình là một môn phái thần bí, nên cũng không tiện hỏi thêm nhiều, bèn chuyển sang vấn đề khác mà hỏi : “tỷ tỷ, chúng ta tiến vào Tử Trạch đã được một ngày đường rồi, trên đường đi mụi thấy tỷ có vẻ rất thông thuộc, chẳng lẽ tỷ biết đường nơi đây à?”
Kim Bình nhi lắc đầu đáp : “Ta chưa từng đến nơi này”.
Tiểu hoàn hơi mơ hồ .
Kim Bình nhi nhìn Tiểu Hoàn, chỉ thấy hai mắt Tiểu Hoàn mang đầy nét nghi hoặc, không ngại cười nói : “ Mụi có từng nghe nói qua một quyển cổ thư ghi lại những chuyện kỳ lạ và những kỳ trân bảo vật trên đời chưa ?”
Tiểu Hoàn nghĩ một lát rồi hỏi : “Có phải là Thần Ma Chí Dị không?”
Kim Bình nhi gật đầu : “chính là nó, quyển sách này có từ thời thượng cổ, truyền thuyền từ chín tầng trời, từ lâu đã thất truyền, trừ những phần nói về yêu thú, linh thú thiên, tinh quái thiên, còn có phần Sơn thủy thiên mà ta đã vô tình có được, chính vì như thế mà ta mới có thể biết được cái nơi Tử Trạch này”.
Cuối cùng Tiểu Hoàn cũng hiểu ra, nhưng vẫn không đợi cho nàng ta nói gì, đã nghe từ phía Chu Nhất Tiên một thanh âm, sau đó là tiếng thét lớn của y vì vừa mới bị loài côn trùng nào đó cắn phải, hút máu của y.
Tiểu Hoàn là cháu nội của y ta, tỏ vẻ quan tâm, dọc đường đi quả thật có rất nhiều côn trùng nhưng chúng tuyệt đối không thể xâm phạm được Kim Bình, chỉ có mỗi Chu Nhất Tiên là bị như vậy, việc này nhất định có phần kỳ quái, tự thân Tiểu Hoàn cũng không có việc gì, chắc là do được Kim Bình mang trên người.
Tiểu Hoàn cúi đầu nhìn Kim Bình, nàng ta cười hỏi : “mụi mụi không sao chứ?”
Tiểu Hoàn cười khổ một tiếng : “tỷ tỷ, gia gia của mụi ông ấy … mụi biết tỷ thần thông quảng đại, chi bằng tỷ có thể giúp ông ta không?”
Kim Bình nhìn Chu Nhất Tiên một cái, trong mắt có ý khinh thường, nhưng nhìn lại thấy Tiểu Hoàn với ánh mắt khẩn cầu, nhún nhún vai, nói : “mụi xem mụi kìa, lo lắng cho ông ta quá đi”.
Ngay khi nói, Kim Bình lấy ra một cái bình bạch ngọc nhỏ, đưa cho Tiểu Hoàn và nói : “trong bình này có dược thủy, bảo ông ta thoa lên người, tự nhiên sẽ không bị côn trùng cắn đốt”.
Tiểu Hoàn hoan hỉ đón lấy, cười hài lòng “Đa tạ tỷ tỷ”, nói xong chạy đến bên cạnh Chu Nhất Tiên và đưa chiếc bình nhỏ cho ông ta, lúc này Chu Nhất Tiên đột nhiên đứng dậy nạt lớn “có thứ đồ tốt thế này, ngươi sao ko …”
Kim Bình liếc nhìn lại một cái lạnh lùng, Chu Nhất Tiên lúc này lặng yên không nói gì, trong lòng như có một nỗi niềm tâm sự, cúi đầu nhận lấy chiếc bình, đổ nước trong lọ ra và thoa khắp châu thân, ngay sau đó đã cảm giác được hương thơm, quả nhiên các loài côn trùng đang bay quanh lúc này không còn nghe thanh âm của chúng nữa, trong người cảm thấy nhẹ nhàng thư thái .
Tiểu Hoàn từ từ quay trở lại, trả chiếc bình lại cho Kim Bình, do dự một lúc rồi nói : “tỷ tỷ vẫn còn nhớ chuyện sai năm xưa của gia gia à?”
“Hừ”, Kim Bình sắc mặt hơi lạnh, “ba năm trước trên biển Đông Hải, hắn ta hồ ngôn loạn ngữ, gần như đã đẩy ta vào chốn tử địa, nếu không phải là mụi đây phát hiện sớm, lại tự tổn một năm dương thọ vì ta mà thi triển “thu hồn kì trận” giúp ta trừ đi yêu linh phụ thể thì giờ đây có lẽ ta đã sống không bằng chết, cái lão thất phu này, nếu không thì …”
Tiểu Hoàn nhè nhẹ nắm tay Bình nhi khẽ gọi “tỷ tỷ”
Kim Bình nhìn Tiểu Hoàn một cái, thở dài một tiếng, trên mặt nở một cười, nhãn trung có thần sắc yêu mến, chưởng thủ vỗ vỗ nói : “được rồi, được rồi, có mụi mụi đây, ta cũng sẵn sàng bỏ qua chuyện cũ, chỉ là bây giờ nhìn gia gia của mụi vẫn không được thuận mắt, nhịn không được nên mới cho hắn chịu khổ một tí, mụi mụi có giận ta không ?”
Tiểu Hoàn khẽ cười lắc đầu
Kim Bình nụ cười hàm tiếu, nhưng đột nhiên mặt đổi sắc, xoay người lại quát “Ai đó ?”
Tiểu Hoàn cùng Chu Nhất Tiên cả kinh, phóng mắt nhìn về tứ phía, nhưng chỉ thấy một bẩu không khí mênh mông, thủy thảo mọc um tùm, chỉ có vài bọt phao nổi trên mặt nước, một tiếng động khác cũng không có.
Nhưng không hiểu thế nào, nhìn sắc mặt của Kim Bình lúc này có phần ngưng trọng đề phòng, khi nãy cùng Tiểu Hoàn nói chuyện vui vẻ, sát khí trên người dường như không, vậy mà khi có người đó thì giống như đối diện phải cường địch.
Một lúc sau, từ phương xa có tiếng truyền lại “Kim tiên tử, ta hẹn nhau hôm qua gặp mặt tại Hắc Thủy Câu để thương thảo đại sự, cớ sao cô lại không đến?”
Kim Bình lúc này đã biết người đến là ai, kiểm sắc vi vi phóng túng, trong mắt có sự phòng bị, khước ti hào bất giảm, miệng lãnh nhiên nói với khẩu khí cũng chẳng khách sáo "Ta không biết đường".
Vụ khí từ người kia như tràn tới, nửa lời cũng không nói, sau một hồi lâu nói : "Sao cơ, xem ra Kim Tiên Tử có ý riêng, có lẽ Hợp Hoan phái đến nơi đây là có vấn đề, không có hứng thú à?"
Kim Bình hừ một tiếng, mắt nhìn về phía trước nói "Ba ngày trước, bốn đệ tử Hợp Hoan phái của ta bị hại tại phía tây bắc cách Đại Vương thôn sáu dặm, trên người có kịch độc Hắc thiềm tán, có phải do ngươi hạ thủ không?"
Người kia đáp lại "Không phải"
Kim Bình lạnh lùng nói "Hắc thiềm tán là độc môn của Vạn độc môn ngươi, sao lại có thể nói vậy?"
Người ấy không nói gì, trầm mặc hồi lâu, rồi từ từ nói "Kim tiên tử, nếu là do ta làm thì bất tất phải dùng độc"
Kim Bình lại hừ một tiếng nữa, không có phản bác gì, đương nhiên cũng hiểu ra rồi và không có gì nghi ngờ.
Người đó nói :"Bất quá theo mối quan hệ của hai phái chúng ta, ta xem cô là thượng nhân, về vấn đề này, ta tự nhiên sẽ có giải thích rõ ràng với cô, cô nghĩ thế nào. Lần này về phương Tây, có nhiều vụ việc, chỉ sợ lánh hữu hề khiêu, mong tiên tử suy xét, lấy đại sự làm trọng.
Kim Bình hơi nhíu mài, trầm ngâm một lát, chuyển mình qua phía Tiểu Hoàn nói :" Tiểu Hoàn mụi mụi, mụi cùng gia gia ở đây nghỉ ngơi một lát, ta đi trước với hắn để thương lượng đại sự, trước khi trời tối sẽ gặp nhau lại", rồi hỏi nhỏ Tiểu Hoàn "Ta cho mụi một món đồ, mụi vẫn còn giữ nó chứ?"
Tiểu Hoàn gật đầu, vỗ vỗ tay trái.
Kim Bình khẽ cười, cầm nhẹ tay Tiểu Hoàn và nói "Tử Trạch nơi này nguy hiển tứ bề, ta ở phía trước không xa, nếu có việc gì ta lập tức đến ngay. Chỉ có điều là mụi không được đi lại lung tung, đặc biệt là xa nơi này.
Tiểu Hoàn gật đầu đáp :"Tỷ tỷ yên tâm, mụi biết rồi"
Kim Bình khẽ cười, buông tay ra và nói :"Mụi nhất thiết phải cẩn thận, có việc gì thì lập tức gọi ta"
Nói xong, cô ta lại nhìn xung quang một lần nữa, sau đó tung mình đằng không bay đi, toàn thân y thường hóa ra một đạo tử sắc quang bao trùm lấy thân người diễm lệ của nàng ta, hướng về nơi âm u phía trước mà bay đi.
Tiểu Hoàn nhìn theo thân ảnh của Kim Bình đã khuất mờ trong sương mù, quay người chạy đến bên cạnh Chu Nhất Tiên, chỉ thấy lúc này Chu Nhất Tiên đứng đối diện một gốc cây nhỏ, số con muỗi quấy nhiễu đang ít đột nhiên trở nên nhiều hơn, trong miệng hắn than oán “Nếu biết trước nơi này như vầy, có đánh chết ta cũng không đi”
Tiểu Hoàn cười nói “Cũng không ai ép buộc ông đi, không phải do ông muốn đi sao?”
Chu Nhất Tiên hừ một tiếng, lập tức nhìn Tiểu Hoàn nói “Bây giờ người ả đó đi rồi, ta nói cho ngươi nghe, “mấy năm gần đây ngươi không nghe mọi người bảo là ả ta giết người vô số, đồng thời cũng phóng đãng vô chừng, đã dụ dỗ không ít nam tử lương gia”
Tiểu Hoàn “phì” một cái, sắc mặt lộ vẻ giận mà nói “gia gia, sao ông có thể nói như vậy được”.
Chu Nhất Tiên khạc nhổ một cái rồi nói “sau này không nói nữa”
Hai ông cháu họ đứng chờ tại đây, mắt thấy trời đã u ám dần , thế nhưng vẫn chưa thấy Kim Bình nhi quay lại, Tiểu Hoàn bắt đầu có chút lo lắng, có ý muốn đi về phía trước xem sao, nhưng nhớ lại lời dặn dò của Kim Bình nên cũng có phân tin tưởng, vì thế không dám đi nữa.
Lại đợi thêm một lát, Tiểu Hoàn đã có phần phiền loạn, ngẩng đầu xem thiên sắc, chỉ thấy mây đen dày đặc từ từ bao phủ, xem ra như vầy không giống như trời gần tối mà lại giống như trời sắp đổ mưa hơn.
Tiểu Hoàn hoảng hốt kêu to, tự thân có phần bối rối lúng túng, cây dù nơi thắt lưng đã không còn. Nếu bây giờ mà trời đổ mưa thì còn gì tồi tệ hơn nữa, liền hướng đầu về Chu Nhất Tiên hỏi “gia gia, ông có mang theo dù không?”
Chu Nhất Tiên hơi lo, hỏi “Dù”, ngay sau đó hiểu ý, ngẩng đầu nhìn trời, nhất thời cười nói “Ta, ta vì ngươi mà mang theo chắc”
Tiểu Hoàn gấp gáp “sao cơ, thật là tồi tệ, vạn nhất bây giờ trời đổ mưa thì biết tính sao?”
Chu Nhất Tiên ngẩng đầu nhìn xung quanh, chỉ thấy gần đó chỉ có một thân cây nhỏ, ngoài ra toàn là cỏ nước mọc trên đầm, lấy đâu ra chỗ trú mưa, không chịu được nên gọi Tiểu Hoàn “thôi chết rồi, chi bằng chúng ta hãy đi tìm một nơi nào đó để trú mưa đi”
Tiểu Hoàn lắc đầu “Không được, Kim Bình tỷ tỷ đã căn dặn chúng ta không được đi lung tung, nếu không có thể gặp nguy hiểm”
Chu Nhất Tiên nói với vẻ không hài lòng “không được đi ư? Không đi đợi đến khi trời mưa xuống chỉ sợ cả hai chúng ta đều bị nguy hại về phổi đó”
Tiểu Hoàn lúc này lắc đầu nhăn mặt, hấp tấp vội vả, đột nhiên phía trước có tiếng động, có tiếng bước chân từ xa vọng lại. Tiểu Hoàn vui vẻ trong lòng, miệng gọi “Bình nhi tỷ tỷ”, nhưng sau đó đột ngột ngừng lại, chỉ thấy trong sương mù phía trước có một nhân ảnh bước rất nhanh, đằng sau tự hồ còn có một cái bóng nhỏ, đồng thời cũng truyền đến thanh âm bão oán quen thuộc.
“Ngươi gặp tên xú tiểu tử đó bảo hắn rằng đạo gia ta có tám bối tử lớn trên người, ngày ngày lo lắng không yên nhưng không nói ra, cũng không muốn đến cái nơi quỷ quái này để bị côn trùng hút máu, chi bằng ngươi hãy bảo hắn hút hết tinh huyết của ta đi.
“Chi, Chi”….Tiểu Hôi kêu
Tiểu Hoàn nao nao trong lòng, kẻ đến không phải là người lạ, tại thôn Đại Vương đã từng gặp và xem tướng cho Dã cẩu đạo nhân, nhưng cùng đi với hắn ta chỉ có chú khỉ con Tiểu Hôi, còn Quỷ lệ thì không thấy đâu.
Dã cẩu đạo nhân đi qua đi lại, mắt nhìn Tiểu Hoàn và Chu Nhất Tiên đứng phía trước, mặt có nét kỳ quái nhìn chính bản thân, có chút ngạc nhiên hỏi “Hai người các ngươi không phải là thầy tướng số sao, sao lâi ở nơi này vậy?”
Tiểu Hoàn còn chưa kịp trả lời, Tiểu Hôi ở phía sau Dã cẩu đạo nhân cặp mắt lanh lợi lập tức nhận ra người con gái đó rất đỗi quen thuộc, nó kêu lên hai tiếng “chi chi”, tay dùng lực nhảy đến bên người Tiểu Hoàn.
Tiểu Hoàn nhìn nó, sắc mặt tươi cười, xốc ôm Tiểu Hôi lên người, cũng không ngại việc trên chân Tiểu Hôi có những vết bẩn, cười nói “Ngươi làm sao đến đây được vậy?”
Tiểu Hôi dường như cũng hiểu nhưng gì Tiểu Hoàn nói, xếch miệng cười, tay đưa ra một ngón chỉ trỏ liên tục đằng sau, miệng cũng kêu chi chi không ngừng.
Tiểu Hoàn tự nhiên cũng không hiểu ý nó, nhưng sau đó cũng đoán được ý của Tiểu Hôi là Quỷ lệ đang ở phía trước, trong lòng dao động nghĩ rằng không lẽ Bình nhi tỷ tỷ không gặp được Quỷ lệ.
Cũng ngay khi đang suy tư, chỉ nghe trên trời đột nhiên có tiếng sét lớn ầm ầm truyền tới, ngay sau đó là tiếng rào rào của những hạt mưa to nặng bắt đầu trút xuống.
Tiểu Hoàn hét to, dùng tay che đầu, ôm Tiểu Hôi chạy đến nơi Chu Nhất Tiên gấp gáp hỏi “Gia gia, làm sao bây giờ?”
Chu Nhất Tiên cũng bất dĩ cười khổ, tương thân thượng y sam vãng đính nhất phiên, nói “không có cách gì cả, đi cũng không được, ở lại cũng không có chổ trú, dầm mưa đi”
Tiểu Hoàn ách nhiên, chỉ thấy mọi thứ xung quanh trời đất bao phủ một sắc mờ mênh mông, thế mưa càng lúc càng lớn, trong một lát bờ vai đã ướt đi một nửa, thoáng ẩn hiện làn da trắng như tuyết làm động lòng người. Hầu tử Tiểu Hôi lúc này cũng ngoan ngoãn hơn, thân co thành một khối rúc vào trong người Tiểu Hoàn.
“He he”
Đột nhiên bên cạnh có một tiếng cười, Tiểu Hoàn đưa mắt nhìn qua, thấy Dã cẩu đạo nhân không chút lo lắng, thản nhiên lấy từ bao hành lý ra một cây dù, giương nó lên, xem bộ dạng đắc ý vô bì.
Nguồn: Tàng.Thư.Viện.
Bạn đang xem trên website chia sẻ mxx.

Tru Tiên : Chương 91 : Hảo Nhân Dã Cẩu

Tác Giả : Tiêu Đỉnh
Dịch : Alex và nhóm dịch


Trong Tử Trạch, mưa càng lúc càng nặng hạt, gió thổi cũng mạnh thêm.
Tiểu Hôi toàn thân ướt đẫm, lông dính bết vào người, lúc này cuộn tròn không động đậy trong tay Tiểu Hoàn, chỉ có cặp mắt lanh lợi nhìn ngó quanh quẩn, lúc nhìn ra xa, lúc nhìn Tiểu Hoàn.
Mưa trắng cả trời đất, Tử Trạch lúc này càng trở nên u ám, bao trùm khắp nơi là một màn sương xám mờ đục. Chu Nhất Tiên giơ vạt áo lên che đầu, ngồi dưới gốc cây nhỏ, Tiểu Hoàn lúc đầu đứng ngồi không yên, sau một nụ cười miễn cưỡng, ngồi xuống nhẹ nhàng, ôm chặt Tiểu Hôi, tránh cho nó khỏi bị gió táp mưa sa, còn bản thân mình thì ướt sạch, nhưng cũng chẳng hề bận tâm.
Dã Cẩu đạo nhân dương dương đắc ý, cầm ô đi đến, nhìn hắn, chẳng có ý dương ô ra che cho người khác hoặc có những lời hay ý tốt, chỉ nghe thấy hắn nói, “Tiểu cô nương, có muốn dùng chiếc ô này không, hay là chịu dầm mưa?”
Tiểu Hoàn trong mưa gió hướng về phía Dã Cẩu đạo nhân, khẽ mỉm cười, những hạt mưa lăn trên khôn mặt mỹ lệ đang tái nhợt như những viên trân châu lóng lánh.
Mục đích xấu của Dã Cẩu đạo nhân đã bị ngăn trở, hắn ta ban đầu chỉ muốn Tiểu Hoàn hỏi mượn hắn chiếc ô để che mưa, để Dã Cẩu đạo nhân có cớ cười cợt vị tiểu cô nương này, rồi cuối cùng nghênh ngang bỏ đi. Đó là điều mà tên môn đồ Ma Giáo này mong muốn, hắn cực kỳ thống khoái về điều đó!
Nhưng điều hắn không mong đợi là Tiểu Hoàn chẳng thèm nói với hắn một câu, mọi tính toán tự mãn của hắn tự khắc tan biến, Dã Cẩu đạo nhân rất tức giận, nhìn chằm chằm Tiểu Hoàn một cách đầy ác ý. Điều này, không biết tại sao, làm hắn đôi chút rối trí.
Trước mặt tiểu cô nương mỹ lệ này, chỉ có sự tĩnh mịch, mưa gió vẫn không ngừng, giữa tiếng mưa gió thét gào, giữa hai ánh mắt thù hằn của Dã Cẩu, phảng phất như mưa gió đột nhiên rơi nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương đến tiểu cô nương mong manh ấy.
Y phục ẩm ướt dính chặt vào người, mái tóc đen nhánh đôi chỗ hơi rối, vài món tóc lòa xòa trên má, màu đen càng nổi bật trên gò má tái nhợt vì mưa gió, một vẻ đẹp thê lương thật kinh tâm động phách. Bờ vai mỏng manh mỗi khi có giọt mưa chạm vào bị vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ lấp lánh lại khẽ run lên, có thể nhìn thấy qua lần áo mỏng ẩm ướt dính chặt vào người.
Dã Cẩu đạo nhân đột nhiên quay ngoắt lại, không còn dám nhìn Tiểu Hoàn, bàn tay không tự chủ được nắm chặt cán ô, miệng lẩm bẩm: “ta là kẻ xấu, ta là kẻ xấu, ta là kẻ xấu, ...”
Tiểu Hoàn không cố ý quấy rối hắn, chỉ vì tò mò, nhìn hạnh động lạ thường của Dã Cẩu, ngơ ngác hỏi: “Đạo trưởng, ông nói gì thế?”
Dã Cẩu đạo nhân sợ hãi, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy yếu đuối, nhìn Tiểu Hoàn một cách kỳ lạ, trên gương mặt trắng nhợt mỹ lệ ướt đẫm nước mưa.
Vóc dáng của vị tiểu cô nương này, trong mưa gió vẫn có vài phần duyên dáng thanh nhã, thật là khiến người ta động lòng.
“Ngươi tự lo lấy đi!”, Dã Cẩu đột nhiên giận dữ, thét to.
Tiểu Hoàn cúi đầu, ngạc nhiên giây lát, nhìn Tiểu Hôi đang tự bắt rận, không nén được cười, lè lưỡi ra trêu nó. Tiểu Hôi cũng nhe răng cười theo.
Gió vẫn thổi mưa vẫn bay, mưa gió như vĩnh viễn không ngừng, Tiểu Hoàn toàn thân đã uớt đẫm, thốt nhiên cảm thấy lạnh, kêu lên một tiếng “ái chà”, chỉ thấy đột nhiên mưa gió mỗi lúc một mạnh, ngẩng đầu ngước nhìn, vạn vạn giọt mưa bay trắng khắp trời đất.
Dã Cẩu đạo nhân không biết từ lúc nào đã quay lại đứng bên cạnh, giương ô ra che cho Tiểu Hoàn, chỉ trong một chốc, người hắn đã ướt đẫm.
“Này, ngươi cầm lấy ô đi!”, Dã Cẩu đạo nhân dường như không thể tỏ ra rộng lượng với người khác, giọng vẫn đầy ác ý.
Tiểu Hoàn đứng lên, ngạc nhiên nói: “Đạo trưởng, ông…”
Dã Cẩu đạo nhân nhìn Tiểu Hoàn chằm chằm, trên gương mặt ngạc nhiên thực sự của vị tiểu cô nương này, từng giọt nước lấp lánh rơi lặng lẽ, một vài giọt đọng trên hàng mi dài cong vút, tạo ra hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt linh hoạt tuyệt đẹp, thật là say đắm lòng người.
Dã Cẩu đạo nhân nóng nảy như thường lệ, ngay lập tức đặt chiếc ô vào tay Tiểu Hoàn, lập tức lùi ra xa, không để ý đến mưa gió, hét lớn: “Tiểu nữ hài, ngươi cả ngày mệt mỏi rồi, nghỉ ngơi đi!”.
Tiểu Hoàn cầm lấy chiếc ô, nhìn Dã Cẩu đạo nhân quay lưng bước đi, đột nhiên mỉm cười, giọng trong như gió thoảng, nói: “Đạo trưởng, ông là người tốt!”.
Dã Cẩu đạo nhân không dám quay đầu lại, “hà”, cục cằn nói : “Nói xàm, gia đình ngươi làm nghề xem bói cũng là loại người tà ma ngoại đạo, đã phải đấu tranh cả đời với những kẻ chính đạo đó!”.
Tiểu Hoàn đứng cầm ô, mỉm cười nhìn theo Dã Cẩu đạo nhân.
Dã Cẩu đạo nhân sau khi đưa ô cho Tiểu Hoàn, toàn thân ướt đẫm, nhìn quanh chẳng thấy nơi nào khả dĩ để trú mưa, cuối cùng chạy đến dưới gốc cây nhỏ mà Chu Nhất Tiên đang ngồi, hắng giọng, cũng bắt chước điệu bộ của Chu Nhất Tiên, kéo áo lên che đầu, im lặng, mặc cho ngoài trời mưa gió thét gào.
Chu Nhất Tiên liếc sang gương mặt xấu xí của Dã Cẩu đạo nhân, nhìn đăm đăm vẻ mặt cổ quái của hắn, vừa tức giận vừa khó xử, muốn cười thầm nhưng không thể kìm nén được, bàn tay giữ áo không thể nhất thời bỏ xuống, cười ha ha không dứt.
Dã Cẩu Đạo nhân vừa tức giận vừa ngượng, quát lớn: “Ngươi cười gì thế?”
Chu Nhất Tiên chỉ vào hắn, không quan tâm đến mưa gió táp vào mặt, vừa cười vừa nói: “Ta là người xấu, ta là người xấu…”
Mặt Dã Cẩu đạo nhân đỏ rần, nguyên lai Chu Nhất Tiên ở khá xa, hắn không nghĩ lão già này có thể nghe được câu chuyện giữa hắn và Tiểu Hoàn, thấy được hành động tốt bất ngờ của hắn, đi ngược lại bản chất thường ngày của hắn. Nhìn vẻ mặt tức giận của Dã Cẩu lúc này, Chu Nhất Tiên không kìm nén được nữa, cười ngặt nghẽo, cười đến gập cả người lại.
Vẻ mặt Dã Cẩu lúc này cực kỳ phẫn nộ, đứng dậy lao vào Chu Nhất Tiên, Chu Nhất Tiên sợ hãi nhưng vẫn cười ha ha, người ngả về phía sau để tránh, nhưng trời mưa đường trơn trượt, bước không cẩn thận ngã rầm xuống vũng lầy, toàn thân lấm bê bết. Dã Cẩu đạo nhân nhìn Chu Nhất Tiên bị ngã, cảm thấy cực kỳ hài hước, không nén được cũng cười ha hả.
Hai người không ngớt chửi rủa mắng nhiếc nhau. Tiểu Hoàn đứng cách xa quan sát, cười khẽ, không đến gần.
Ngoài trời vẫn mưa tuôn gió giật, mưa càng lúc càng lớn, trời đất như nhập thành một khối, chỉ ở địa phương Tử Trạch đầy hung hiểm này, mới lờ mờ phân rõ đất trời.
         * * *
Vào lúc hoàng hôn, mưa đột nhiên từ từ tạnh, một canh giờ trước trời đất u ám tưởng như sắp đến ngày tận thế, đến canh giờ sau mây mù đã tan, chẳng biết có phải chỉ ở địa phương Tử Trạch này mới có thời tiết kì lạ như vậy?
Tiểu Hoàn hít một hơi dài, gập ô lại, nhìn lên bầu trời, chỉ thấy mặc dù đã là hoàng hôn, nhưng trời quang mây tạnh, thậm chí còn có vẻ tươi sáng hơn lúc ban ngày.
Trong không khí, phảng phất có mùi hôi. Tiểu Hoàn quay đầu lại, nhìn dưới bóng cây, nơi Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu đạo nhân vẫn đang ngồi, lúc trời mưa to gió lớn hai người cãi nhau kịch liệt, nhưng lúc này, khi mưa đã tạnh, không còn lòng dạ nào mà cãi nhau, đang mải vắt giũ y phục cho chóng khô.
Tiểu Hoàn cười nhẹ, khẽ đặt Tiểu Hôi xuống đất, Tiểu Hôi vừa chạm đất đã nhảy lên, lúc lắc thân mình không ngừng, nước mưa bắn tung tóe, văng cả vào người Tiểu Hoàn. Tiểu Hoàn nhìn quanh quẩn, thấy một vùng thủy tảo xanh mướt,giống như một cái ao nhỏ, bèn đi đến, nghiêng người nhìn xuống.
Trong ao thủy tảo mọc đầy, mặt nước khá rộng, dường như chuyển thành màu xanh lục, không thể nhìn rõ ao sâu bao nhiêu. Tiểu Hoàn nhìn xuống mặt nước, chậm rãi nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình đang gợn sóng do gió, y phục toàn thân ướt đẫm, dán chặt vào người, rất bất tiện.
Ở đằng xa, Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu dường như lại bắt đầu cãi nhau, nhưng âm thanh không lớn, nghe không rõ, dường như mọi vật xung quanh đột nhiên dừng lại, mưa gió cũng tạm ngừng, phảng phất một khoảnh khắc im lặng đặc biệt. Thậm chí cả trên đám thủy tảo xanh mướt, tiếng từng giọt nước long lanh cũng lặng lẽ rơi trên phiến lá, rồi nhỏ xuống mặt ao, dường như là tiếng động duy nhất. Tiểu Hoàn hít một hơi thật sâu, không khí sau trận mưa thật là trong lành.
Đột nhiên, sau thời khắc yên bình ấy, Tiểu Hôi đột nhiên kêu lên “chí chí”. Tiểu Hoàn lo sợ, mở to mắt như muốn hỏi, đột nhiên trong ao, giữa đám thủy tảo, đột nhiên hiện ra một đôi mắt, giống như đôi mắt của người bình thường, nhìn Tiểu Hoàn chằm chằm.
Tiểu Hoàn thét lên thất thanh, từ xa Chu Nhất Tiên và Dã Cẩu đạo nhân đều ngạc nhiên, nhưng cả hai không kịp trở tay, chỉ thấy đột nhiên phía trước mặt Tiểu Hoàn một cột nước phun lên, tấn công trực diện vào Tiểu Hoàn.
Tiểu Hôi cũng rít lên!
Tiểu Hoàn mặt trắng bệch, nhưng vẫn không hề hoảng loạn, cấp bách lùi về phía sau, tay trái co lại đặt lên ngực, trong nháy mắt, nhìn thấy cột nước sẽ đập vào người mình, ngay lúc đó một đạo nhân ảnh màu vàng từ phía trái Tiểu Hoàn lao đến, phóng ra một màn hào quang, ngay lập tức tạo thành một vách chắn trước mặt.
Cột nước đó ngay lập tức bị cản lại trước mặt Tiểu Hoàn bởi đạo nhân ảnh màu vàng, bị dừng lại giữa không trung, không thể tiến lên phía trước. Từ trong cột nước có tiếng nói khàn khàn vang lên, cùng lúc trong màn nước trắng xóa xuất hiện một bóng đen, rồi nước lại rơi xuống ao.
Tiểu Hoàn vẫn còn hoảng sợ, sắp ngã ra đằng sau, lúc này chỉ nghe thấy trong không trung một giọng nói thanh tao, đạo nhân ảnh màu vàng lướt tới nhanh như điện xẹt, dừng ngay trước mặt Tiểu Hoàn, chính là Kim Bình Nhi.
Chỉ thấy gương mặt thanh tú của Kim Bình Nhi mang sát khí, hữu thủ huy động, sát khí đột nhiên tăng cao, xông thẳng vào mặt ao, ầm một tiếng, một bức tường nước dựng lên trên mặt ao, hướng thẳng lên trời.
Bóng đen sau đòn tấn công của Kim Bình Nhi bắt buộc phải lộ diện, dường như vẫn còn sức mạnh kỳ lạ, mặc dù không dám tấn công trực diện Kim Bình Nhi, nhưng vẫn giấu mình trong nước, bọt nước sủi lên sùng sục, nước bắn tung tóe trên các cây thủy tảo, chỉ thấy dáng người lượn qua lượn lại, giống như cá, bơi nhanh về phía trước.
Mọi người đều thấy, quái vật trông giống người, nhưng nó có thể hoạt động dưới nước như cá. Kim Bình Nhi nhíu mày, không tiếp tục truy đuổi, nhìn theo bóng quái vật lặn xuống ao trong màn sương mù dày đặc.
Nhưng không ngờ, quái vật lại gầm lên giận dữ, trong màn sương bạc dây lưng màu xanh cùng đạo huyết quang khe khẽ uốn lượn, quái vật sau thất bại lại nhanh chóng chồm lên, to lớn hơn nhiều so với bóng đen lúc nãy.
Chỉ có thân mình của nó ở trên không trung, còn cái thực ra là chân thì vẫn nằm trong ao, phủ đầy thủy tảo, đột nhiên lớp thủy tảo này tàn lụi một cách nhanh chóng, chuyển thành sắc vàng vọt, thậm chí đoạn ngâm trong nước cũng chuyển dần sang màu đen, chỉ có phần hướng về phía Kim Bình Nhi, là thủy tảo không bị biến màu.
Quái vật rống lên một tiếng như tiếng kêu thảm tử, nhưng không thực sự ngã xuống ao, mà lao về phía Kim Bình Nhi, hiển nhiên là bất kể sống chết.
Tiểu Hoàn kêu lên thất thanh: “Tỉ tỉ, bảo trọng!”.
Kim Binh Nhi sắc diện vẫn bình thản, trên khuôn mặt mỹ lệ nở nụ cười khinh thị, chỉ thấy quái vật lao tới ngày một gần, Kim Bình Nhi ngay lập tức né tránh, hữu thủ vung lên, Tử Mang (1) lan tỏa, chu vi lớn tới mức người ngoài không thể thấy được là loại pháp bảo gì, chỉ thấy đạo tử quang này sắc như dao chém, hướng về phía quái vật đang lao đến, quái vật hét lên thảm thiết, thân hình bị chấn động vọt lên cao đến mười trượng, lập tức rơi xuống, chân tay co giật, dường như đã thảm tử.
Bốn bề từ từ tĩnh lặng, trên mặt ao sóng cũng không còn gợn mạnh, gió cũng đã ngừng. Mọi nguời đều chăm chú nhìn vào quái vật đang nằm sóng soài trên mặt đất, kể cả Kim Bình Nhi.
Đây đúng là một con quái vật, nhưng thực sự là một con quái vật bất thường.
Nó khá giống người, có đủ tứ chi, thậm chí trên người còn có y phục bó sát, chỉ bất quá tiện lợi cho nó hoạt động trong nước, do đó có rất ít y phục. Những phần thân thể lộ ra ngoài cũng ở kích cỡ bình thường. Nhưng điều kinh hãi nhất, đó là đầu quái vật là đầu cá, có môi cá, mang cá, thậm chí cả mắt, cũng giống như cá, không có mí mắt.
Lúc này, quái vật mình người đầu cá nằm trên mặt đất, máu rỉ ra từ khóe miệng không ngừng, toàn thân bất động, trông như bị Kim Bình Nhi tấn công mãnh liệt, đã tử thương. Tiểu Hoàn nhìn quái vật nằm trên mặt đất, cảm thấy sợ hãi, run lên quay sang Kim Bình Nhi như cầu viện, Kim Bình Nhi đặt tay lên vai Tiểu Hoàn, vỗ về trấn an.
Không lâu sau, từ màn sương mù dày đặc trước mặt, có hai người chậm rãi bước tới, tuy rằng đi cùng nhau, nhưng đi cách xa nhau, dường như có sự đề phòng, chính là Quỷ Lệ và Vạn Độc Môn Tần Vô Viêm.
Quỷ Lệ mục quang chuyển động, dừng lại ở Kim Bình Nhi rồi đến khuôn mặt tái nhợt của Tiểu Hoàn, lập tức quay đi.
Tiểu Hoàn nhìn Quỷ Lệ, và nhìn Tần Vô Viêm, không khỏi kinh hãi, ba đại cao thủ trẻ tuổi xuất sắc nhất của Ma Giáo, đột nhiên bí mật tương hội, ngay lập tức trong lòng trào lên sự thắc mắc.
Tần Vô Viêm đến trước quái vật, dùng chân đá vào xác nó, cái xác lật lại, nhưng quái vật vẫn nằm bất động.
Tần Vô Viêm khẽ nói, “Hắn chết rồi”.
Đột nhiên Tiểu Hôi kêu lên hai tiếng chí chí, nhảy lên lưng Quỷ Lệ.
Quỷ Lệ nhìn Dã Cẩu đạo nhân, Chu Nhất Tiên và Tiểu Hoàn, lập tức nhíu mày chậm rãi nói: “Chuyện cần bàn đều đã bàn, cứ như vậy đã!”.
Vừa nói, vừa bước tránh sang bên, Tần Vô Viêm hốt nhiên nói: “Quỷ Lệ huynh đài, tên quái vật này không phải đột nhiên xuất hiện ở nơi đây, phải chăng có điều gì ám muội, huynh có cao kiến gì không?”
Quỷ Lệ dừng bước, im lặng, là Kim Bình Nhi đang nhìn Tần Vô Viêm, nói "Thế nào, huynh biết lai lịch quái nhân đó à?”. Tần Vô Viêm lập tức lắc đầu, nhìn vẻ mặt Kim Bình Nhi và Quỷ Lệ, tựa hồ như không ai biết lai lịch của quái nhân nửa người nửa cá này. Đột nhiên có một người lãnh đạm nói : “Ta biết lai lịch của quái nhân này”.
Quỷ Lệ và ba người còn lại đều giật mình, nhìn về phía Chu Nhất Tiên, người vừa nói chính là Chu Nhất Tiên, Tiểu Hoàn cũng đang rất ngạc nhiên, hỏi : “Gia gia biết kẻ này sao?”
Trên trán Chu Nhất Tiên vẫn còn dính bùn, nhưng lúc này khí độ thật không tầm thường, đứng ưỡn ngực khoanh tay, vẻ mặt đầy tự phụ, nói : “Gia gia của ngươi cả đời chu du khắp thiên hạ, số cầu ta đi qua còn nhiều hơn đường mà người đã đi qua nữa, ngươi chỉ là con nít, biết gì. Quái nhân này gọi là “ngư nhân” (người cá), kỳ thật không phải là yêu nhân, trong Nam Cương Thập Vạn Đại Sơn, thuộc chủng tộc ngư nhân là một trong 63 chủng tộc dị nhân”.
Quỷ Lệ và những người khác đều thất kinh, Nam Cương Thập Vạn Đại Sơn là địa danh ai cũng biết, nhưng ở nơi hoang dã ấy, tồn tại 63 chủng tộc dị nhân, là điều chưa từng nghe thấy bao giờ, nhưng nhìn vẻ mặt Chu Nhất Tiên, không có vẻ gì là đang dựng lên một câu chuyện hoang đường.
Kim Bình Nhi nhíu mày nói: “Thật là lạ, chu vi của Tử Trạch về phía nam không quá mười ngàn dặm, quái nhân kia sao lại chạy đến đây, chủ đích của hắn là gì?”
Câu hỏi khó trả lời này ngay cả Chu Nhất Tiên đang dương dương tự đắc cũng phải vò đầu bứt tai, nói : “Ta cũng chẳng biết”.
Nhất thời ai nấy đều trầm mặc, chưa có kết luận gì, Quỷ Lệ xoay mình, bỏ đi, Tiểu Hôi đang nằm sấp trên lưng hắn, đột nhiên quay đầu lại, vẫy tay với Tiểu Hoàn, nhe răng cười.
Tiểu Hoàn cũng mỉm cười.
Dã Cẩu nhìn Tiểu Hoàn, ngay lập tức bước chậm lại, nghe Tiểu Hoàn gọi vọng lại từ phía sau: “Đạo trưởng, phía trước còn nhiều hung hiểm, ông hãy bảo trọng!”.
Kim Bình Nhi ngạc nhiên nhìn Tiểu Hoàn, thấy Tiểu Hoàn khẽ mỉm cười, vẻ mặt vẫn bình thản, phía trước Dã Cẩu đạo nhân bước nhanh, dường như không nghe thấy tiếng Tiểu Hoàn, không hề quay lại, nối gót Quỷ Lệ mà đi.
Tần Vô Viêm nhìn theo hướng Quỷ Lệ, bước đến bên cạnh Kim Bình Nhi, mỉm cười nói: “Kim Tiên Tử, Tử Mang quả thật danh chấn thiên hạ, ngày hôm nay được chứng kiến, quả nhiên danh bất hư truyền”.
Kim Bình Nhi cười lãnh đạm, nói: “Tần công tử khéo nói đùa, làm sao ta so sánh với công tử được, chỉ tùy tiện cho một chút độc, cái ao này đã nhiễm độc, trong 50 năm tới chẳng có cây cỏ nào mọc lại được.”
Tần Vô Viêm mục quang ngưng đọng, vẻ mặt vẫn lạnh giá, nhìn Kim Bình Nhi, chậm rãi nói: “Tại hạ đưa ra loại độc dược Phù Bình (2) này, mới được điều chế chưa quá nửa năm, vốn chỉ là một thứ nhỏ nhặt, chưa từng được đem ra sử dụng, Kim Tiên Tử chỉ liếc qua là biết, tại hạ thật lấy làm bội phục, bội phục!”
Kim Bình Nhi nghiêng mình đáp lễ, nói:”Tần công tử quá lời rồi”.
Tần Vô Viêm nhìn nàng, trong mất thoáng xuất hiện một tia nhìn lạnh lẽo, trên mặt điểm nụ cười, gật đầu, nói: “Vậy, tại hạ cáo từ, ; liệu có vấn đề gì…”
Kim Bình Nhi ngắt lời hắn: “Công tử yên tâm, ta tự biết lo liệu!”.
Tần Vô Viêm cười nhạt, nói “Tốt”, gật đầu chào Tiểu Hoàn, quay mình bước đi, nhanh chóng biến mất trong màn sương mù dày đặc.
Nhìn theo bóng Tần Vô Viêm khuất dần, Kim Bình Nhi đột nhiên trầm mặc, đột nhiên thở dài, Tiểu Hoàn đứng bên cạnh nàng, gần như cùng lúc cảm thấy thân thể Kim Bình Nhi bình thường lúc nào cũng căng thẳng, chỉ có lúc này mới thực sự được thư giãn.
“Tỉ tỉ, tỉ không sao chứ?”, Tiểu Hoàn lo lắng hỏi.
Kim Bình Nhi khẽ lắc đầu, nhìn Tiểu Hoàn, nhẹ nhàng nói: “Ta lúc trước không đến kịp, muội muội có bị thụ thương không?”
Tiểu Hoàn mỉm cười gật đầu, thốt: “ Muội vẫn ổn, lúc nãy trời mưa như trút nước, nhưng may là, ôi…!”
Kim Bình Nhi lo lắng nói: “Sao?”
Tiểu Hoàn dậm chân nói: “Muội quên trả chiếc ô cho vị đạo nhân đó rồi”.
Kim Bình Nhi khẽ nhún vai nói: "Vậy thì cứ giữ lại đi, sau này có cơ hội gặp lại, rồi trả cũng được !"
Tiểu Hoàn lặng lẽ gật đầu, Kim Bình Nhi nhìn xa xăm, đột nhiên xúc động, thì thào nói với Tiểu Hoàn: “Tiểu Hoàn, muội phải cẩn thận với hai kẻ đó (3)”.
Tiểu Hoàn không hề nao núng, hỏi: “Tại sao?”
Kim Bình Nhi chớp mắt, khẽ nói: “Hai kẻ đó đều cực kỳ tàn ác, muội đã xem hậu vận cho chúng, nên rời khỏi đây ngay lập tức, đừng động vào chúng!”
Tiểu Hoàn im lặng, chậm rãi gật đầu, trong lòng bỗng trỗi dậy một sự đau đớn, khi nhớ lại nhiều năm về trước, chàng thiếu niên Thanh Vân Môn bị Chu Nhất Tiên lừa gạt.

----------------------------------------
LucHuong chú:
(1) Tử Mang: màn khói màu tím
(2) Phù Bình: cây bèo nổi trên mặt nước (bản tiếng Anh là duckweed, còn có thể gọi là cỏ chân vịt)
(3) Quỷ Lệ và Tần Vô Viêm.
Nguồn: Tàng.Thư.Viện.
Bạn đang xem trên website chia sẻ mxx.